Chương 399. Bao vây nhà hàng

Lâm Triệt nhẹ nhàng gật gật đầu.

Fan hâm mộ cực kỳ vui vẻ, chụp ảnh xong thì chào hỏi Lâm Triệt rồi rời khỏi.

Chốc lát sau thì chủ nhà hàng cũng phát hiện ra Lâm Triệt, tuy rằng nhà hàng này khá nổi tiếng nhưng đây lại là lần đầu tiên Lâm Triệt đến đây. Chủ nhà hàng đã nhìn thấy không ít minh tinh, nhưng người nổi tiếng như vậy thì lại ít gặp, cho nên ông ta liền đon đả chạy tới: “Lâm Triệt tiểu thư, có thể chụp một tấm không?”

Lâm Triệt cười thân thiện, đương nhiên là đồng ý.

Chủ nhà hàng chụp chung một tấm hình với cô, sau đó cười ha hả nói: “Lâm Triệt tiểu thư, tôi sẽ treo ảnh chụp của chúng ta ở bên kia, vậy có được không? Đây là lần đầu có minh tinh nổi tiếng như cô đến đây, thật là vinh hạnh, mọi người đều yêu thích cô như vậy, tôi treo hình này lên rồi nhất định khách khứa đến đây sẽ rất thích!”

Lâm Triệt hiểu đây là một cách quảng bá cho nhà hàng, và cô cũng không có ảnh hưởng gì, liền cười cười gật đầu.

Chủ nhà hàng lập tức hào hứng nói: “Hôm nay tôi sẽ mời khách, bữa ăn của cô, tôi sẽ đãi!”

Lâm Triệt bất đắc dĩ nói: “Không cần, chúng tôi nên trả tiền chứ, chỉ là chụp chung một tấm hình thôi mà.”

“Không chỉ là một tấm hình đâu, Lâm Triệt tiểu thư, cô tốt bụng thân thiện như vậy mà. Hơn nữa trước giờ tôi rất thích xem phim cô đóng, hôm nay có dịp gặp cô thì dĩ nhiên phải đãi cô một bữa rồi!”

Lâm Triệt không dám cự tuyệt sự nhiệt tình của đối phương nên miễn cưỡng đồng ý. Trong lòng thầm thở dài, xem ra sau này ra ngoài ăn thì cô nên đặt phòng riêng chứ không nên ngồi ở gian phòng chung với người khác. Chỉ thấy quái lạ một điều, cô đi cùng Cố Tĩnh Trạch ra ngoài, tuyệt nhiên chưa từng có ai đuổi theo, giờ đi một mình lại bị nhận ra…?

Dĩ nhiên Lâm Triệt hoàn toàn không hay biết, trước nay Cố Tĩnh Trạch luôn âm thầm cho vệ sĩ đi theo ngăn chặn bất kỳ ai quấy rầy bọn họ. Bây giờ không ai đi theo sau cô nên mới có nhiều người đến gần cô như vậy.

Dương Lăng Hân ở bên cạnh vui vẻ nói: “Whoaa, chị Lâm Triệt, giờ thì ăn gì cũng không mất tiền rồi! Làm minh tinh thật là hay!”

Lâm Triệt nói: “Kỳ thật có trả tiền cũng không sao, chỉ là ông ấy nhiệt tình quá nên chị không dám từ chối.”

Tiếp theo Lâm Triệt chỉ có thể chọn những món đơn giản không đắt tiền.

“Đi theo chị Lâm Triệt thật là vẻ vang nha!” Dương Lăng Hân thích thú nói.

Lâm Triệt miễn cưỡng cười cười, lúc này lại có người đến quấy rầy.

“Tôi muốn hỏi một chút, cô có phải Lâm Triệt hay không?”

Vốn dĩ tâm tình của cô không tốt, lại ăn cơm chưa được bao nhiêu muỗng nên lười nhác đáp lại: “Không phải.”

Người kia nghe vậy thì bĩu môi, vẻ mặt không cam lòng: “Không phải chứ? Cô là Lâm Triệt thì tại sao không nhận? Tôi đâu phải dân biến thái, tôi cũng đâu có đòi chụp ảnh chung với cô, cô sợ cái gì?”

Lâm Triệt vô ngữ, ngước mắt nhìn người phụ nữ trước mặt: “Đúng, tôi là Lâm Triệt. Nếu cô đã biết thì tại sao còn phải hỏi? Cô hỏi thì tôi có quyền trả lời, trả lời như thế nào là quyền của tôi.”

Người phụ nữ kia hừ một tiếng: “Ai u, minh tinh ghê gớm thật! Thật là, còn bày đặt khoe khoang, cô không phải sống nhờ có fan hâm mộ như chúng tôi ủng hộ sao, còn làm vẻ cao ngạo!”

Người này thật sự là fan hâm mộ của cô sao? Có fan hâm mộ nào nói năng như thế này?

“Được, được, được, là tôi không đúng, đã phụ sự kỳ vọng của cô, cô không cần ủng hộ tôi nữa. Cảm ơn.” Lâm Triệt vô ngữ nói.

Dương Lăng Hân cũng nhìn nhìn người phụ nữ kia: “Thật là, ai thèm cô ủng hộ đâu!”

Người phụ nữ kia nghe vậy càng tức giận hơn nữa: “Có ai nói chuyện với fan hâm mộ như cô không!”

Lâm Triệt mệt mỏi nói: “Được rồi Tiểu Hân, chúng ta ăn nhanh rồi đi.”

Dương Lăng Hân trả lời: “Đúng, không nên chấp nhặt loại này.”

Người phụ nữ kia đỏ mặt gắt lên: “Ha, giờ bắt đầu chơi trò đại minh tinh đúng không? Tôi sẽ chụp hình quay phim cô tung lên mạng cho xem! Lúc đó cô đừng có hối hận!”

Lâm Triệt cười lạnh một tiếng, đứng lên nói: “Được, cô quay đi! Tiểu Hân, em cũng quay giúp chị, quay hết những lời nói sau đây của chị.”

Cô tức giận quay sang nhìn người phụ nữ quái đản kia, nghiêm mặt nói: “Cô nghe cho rõ từng lời từng chữ của tôi. Đúng, tôi là Lâm Triệt, tôi là một diễn viên, công việc của tôi là đóng phim, là giúp mọi người có những bộ phim giải trí. Nhưng, bây giờ không phải giờ làm việc, tôi đến đây ăn cơm là thời gian riêng tư của tôi, làm người của công chúng thì phải luôn chú ý đến thái độ của mình, nhưng, tôi chỉ là một con người bình thường, có lúc khoẻ mạnh, có lúc bệnh tật, có lúc vui lúc buồn, cũng biết khổ sở cáu gắt. Cô nhìn thấy tâm trạng tôi không tốt, sao không đoán gia đình tôi đang xảy ra chuyện gì, sao không nghĩ tôi đang gặp chuyện không vui? Dù có là một diễn viên hề thì tôi cũng đâu có nghĩa vụ ngày nào cũng phải cười cho cô xem? Vai hề cũng có lúc khổ sở mà? Huống hồ, tôi không làm gì cô hết, tôi chỉ nói tôi không phải Lâm Triệt, ngoài ra tôi có làm gì cô không? Tôi không đánh cô, không mắng cô, không làm nhục cô, ngược lại, người đang buông lời công kích tôi lại là cô, nói tôi cùng lắm chỉ là một diễn viên mà chơi trò đại minh tinh, không phải sao?”

Nghe Lâm Triệt nói vậy thì mọi người đều sôi nổi nhìn qua, ai nấy đều kinh ngạc mà bị khí thế của Lâm Triệt làm cho chấn động. Trong lòng không khỏi suy nghĩ, không hổ danh là Lâm Triệt, xinh đẹp hơn người, khí thế cũng lợi hại nữa.

Người phụ nữ kia cảm thấy mất mặt, nghĩ lại đúng là Lâm Triệt chưa nói gì cô ta, nhận ra mình đã sai, chỉ là bị nhiều người nhìn như vậy thì cảm thấy thật mất mặt, cho nên máu sĩ diện lại nổi lên.

“Ha, làm minh tinh có khác, nói chuyện dễ nghe thật! Sao vậy, cô muốn làm gì thì làm, tính hùa lại với fan hâm mộ của cô để đánh tôi sao? Thật là, trên tivi thì trông dễ thương thật, cái gì mà thân thiện, bình dân, hoá ra tất cả đều là giả dối, giới giải trí quả nhiên chẳng có gì thật! Không biết sao cô lại nổi tiếng được nữa? Cô đừng có quên, cô chỉ là đứa con gái riêng, giờ cả toàn thế giới đều biết cô cướp đoạt chồng của chị mình!”

Lâm Triệt thật sự bị chọc tức đến nổi giận, cô gắt gao nhìn người phụ nữ trước mặt: “Cô lặp lại lần nữa xem!”

“Làm sao nào? Cô tưởng tôi sợ? Cô dám động đến tôi không? Tôi nói cho cô hay, cả khu trung tâm mua sắm này là của gia đình tôi làm chủ, chủ nhà hàng này chỉ thuê lại một diện tích nhỏ thôi. Nếu dám động đến tôi thì tôi sẽ cho người ném cô ra ngoài, cô cùng lắm chỉ là một diễn viên nhỏ thôi, còn tưởng mình lợi hại! Gặp được ba của tôi thì không chừng cô đã cong đuôi lên nịnh nọt rồi!”

Dương Lăng Hân ở phía sau đã tức muốn phát điên: “Cô nói cái gì, nói lại thử xem!”

Lúc này, bỗng nhiên có người rầm rập bước vào nhà hàng.

Lâm Triệt quay lại thì thấy có người mang theo huy hiệu của Cố gia tiến vào, sắc mặt cô tức khắc tái nhợt.

Người phụ nữ kia thấy vẻ mặt Lâm Triệt thì tưởng rằng cô đang sợ, liền đắc ý nói: “Còn tưởng mình hay ho sao? Tôi mở lời hỏi chuyện xem cô có phải Lâm Triệt hay không, đó là vinh hạnh của cô!”

Ngay lúc, Cố Tĩnh Trạch đã đi đến cửa nhà hàng, khách khứa sôi nổi nhìn ra cửa.

Người phụ nữ kia nói xong, ngẩng đầu nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch thì cũng sửng sốt.

Lâm Triệt vội vàng nói với người phụ nữ kia: “Này, cô nói trung tâm mua sắm này là của gia đình cô đúng không?”

“Thì sao?” Đối phương ngẩn người.

“Vậy cô giúp tôi đuổi hết mấy người này đi đi, tôi sẽ lập tức xin lỗi cô!”

“…” Người phụ nữ kia ngơ ngác nhìn Cố Tĩnh Trạch, tuy không biết anh là ai nhưng vẫn có cảm giác người đàn ông này rất quyền thế.

Lâm Triệt thấy cô ta không nói gì mà chỉ dùng vẻ mặt hoa si nhìn Cố Tĩnh Trạch thì lại nói tiếp: “Cô nói trung tâm này là của cô mà, tôi không tin! Nếu cô dám đuổi anh ta ra ngoài thì tôi sẽ tin cô!”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 399

  1. Chị gan nha dám kêu người đuổi anh k sợ vk anh đánh cho mông nở hoa à cj 😂😂😂

Leave a Reply