Chương 402. Vị tổng thống lạnh lùng

Bàn tay của anh vịn trên cánh tay của Du Mẫn Mẫn, khiến cô vội vàng buông tay ra, không dám chạm vào người anh, ngượng ngùng nói: “Thật xin lỗi, là tôi không cẩn thận nên té ngã.”

Cố Tĩnh Minh cúi đầu trừng mắt liếc nhìn cô một cái.

Ở bên kia, chuyên gia lễ nghi khẩn trương bước lại nói: “Tổng thống, là tại chúng tôi, chưa dạy dỗ Du tiểu thư đàng hoàng, mong tổng thống thứ lỗi.”

Du Mẫn Mẫn định nói chuyện này không liên quan gì đến bọn họ, nhưng cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy xung quanh ai nấy đều nắm tay quy củ đặt trước người, đầu cúi thấp, bầu không khí lúc này giống như bị hạ nhiệt đến cực thấp.

Trong nháy mắt Du Mẫn Mẫn cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể lẳng lặng cúi đầu giống như những người khác.

Cố Tĩnh Minh nhìn lướt qua vài người, lạnh lùng lên tiếng: “Nếu trong bữa tiệc ở quốc hội mà cô ấy ngã như vậy, các người biết hậu quả là gì không?”

Không ai dám ngẩng đầu lên, ngược lại còn cúi thấp hơn nữa.

Cố Tĩnh Minh đỡ Du Mẫn Mẫn đứng dậy, lãnh đạm nói với mọi người: “Đi ra ngoài, tìm quản gia để trừ tiền lương đi.”

Chỉ vậy thôi mà bị trừ lương?

Rõ ràng là cô học không tốt, hoàn toàn không liên quan đến họ!

Du Mẫn Mẫn nhìn cả đám bọn họ ủ rũ đi ra ngoài, liền vội vàng nói với Cố Tĩnh Minh: “Đều là do tôi học không tốt, anh không cần phải trách mắng họ, chuyện này vốn không phải tại họ.”

Cố Tĩnh Minh nhìn Du Mẫn Mẫn: “Nếu cô lo cho họ như vậy thì hãy ráng học cho thật tốt, đừng để họ phải bị phạt. Tốt nhất là trong vòng một tuần, cô phải đi đứng cho đàng hoàng khi xuất hiện trước mặt công chúng.”

“…” Du Mẫn Mẫn yên lặng nhìn Cố Tĩnh Minh.

Đúng là bạo quân mà!

Uổng công truyền thông bên ngoài khen nức nở, cái gì là vị tổng thống hiền hoà ấm áp chứ?

Ấm cái rắm chứ mà ấm!?

Du Mẫn Mẫn lúc này mới thấu hiểu một điều, thì ra ảo nhất không phải giới giải trí, mà chính là giới chính trị!

“Tôi sẽ nỗ lực hết sức, chỉ là trước giờ tôi chưa từng có nền tảng nào về những lễ nghi này nên hơi chậm một chút, dù sao tôi… cũng sẽ cố gắng, anh đừng phạt bọn họ.” Du Mẫn Mẫn cắn răng nói.

Cố Tĩnh Minh nhìn cô: “Tôi mời họ tới, trả rất nhiều tiền không phải để chậm một chút, được rồi, cô tự lo cho chính mình đi.”

Du Mẫn Mẫn còn định nói tiếp, Cố Tĩnh Minh đã nhận ra trước mặt anh có gì đó khác lạ, quần áo trên người cô… Mặc dù chỉ là một áo khoác đen cùng với sơ mi trắng, phối với váy ôm sát mông, nhưng vì sao khi cô mặc vào trông lại kỳ quái thế này…

Ánh mắt anh quét một vòng, cuối cùng đã phát hiện ra nơi khác lạ!

Là ngực của cô…

Du Mẫn Mẫn để tóc ngắn, đuôi tóc buông xoã tự nhiên chỉ dài ngang vai, không hề nhuốm phải hoá chất uốn hay nhuộm, tuy bộ dạng lúc này của cô hơi lộn xộn, bất quá đã được chuyên gia trang điểm chỉn chu chuẩn bị, nên nhìn trông rất tươi tắn, đôi chân thon thả mảnh khảnh, vòng eo nhỏ gọn được nổi bật hơn nhờ chiếc váy ôm sát mông, phần ngực được nâng lên rõ ràng hơn…

Ánh mắt Cố Tĩnh Minh dừng lại trong phút chốc rồi dời tầm nhìn đi, nói với người đứng ngay sau anh: “Ngày mai nói chuyên gia thiết kế tới, chuẩn bị cho Du tiểu thư vài bộ quần áo.”

“Vâng, tổng thống.”

Cố Tĩnh Minh liếc mắt nhìn cô một cái rồi nhìn thoáng qua xấp tài liệu trên bàn học, sau đó quay người bỏ đi.

Cuối cùng thì Du Mẫn Mẫn đã có thể thở phào nhẹ nhõm, đúng là khi có Cố Tĩnh Minh ở đây thì ai cũng đều cảm thấy áp lực nặng nề. Nhìn Cố Tĩnh Minh đi rồi, ai nấy đều hít hà một hơi mà nhìn Du Mẫn Mẫn.

Du Mẫn Mẫn thở dài: “Tổng thống của mấy người thật là lạnh nhạt, nghiêm khắc quá mức, rõ ràng không phải do chuyên gia lễ nghi, chỉ là tại tôi thôi, thật là.”

Người hầu chỉ có thể mếu máo nói: “Không phải đâu, vì cuối tuần này Du tiểu thư phải xuất hiện lần đầu tiên trước công chúng, thời gian tương đối gấp gáp nên các chuyên gia lễ nghi này bao gồm cả giáo sư Tần và các giáo sư khác đều là được mời từ nước ngoài về đây. Tổng thống đã hao tổn rất nhiều tâm ý vì Du tiểu thư.”

Du Mẫn Mẫn nghe xong thì không nén được tò mò, buột miệng hỏi lại: “Mời từ nước ngoài về? Họ giỏi vậy sao?”

“Đúng vậy, giáo sư Tần là chuyên gia lễ nghi của M quốc, chuyên dạy lễ nghi cho các thành viên hoàng gia M quốc.”

“…” Du Mẫn Mẫn há hốc miệng thật lâu, cô không ngờ mình lại có ngày được tận hưởng đãi ngộ ngang hàng với một thành viên hoàng gia?

Lúc này chuyên gia lễ nghi đã quay lại, thật ra vị giáo sư họ Tần này là một cô gái còn rất trẻ, ấy vậy mà đã trở thành người dạy lễ nghi cho vương thất, điều này khiến trong lòng Du Mẫn càng thêm bội phục, tức khắc có cảm giác hứng thú học tập nỗ lực hơn.

Bất quá kiến thức phải học thật quá nhiều, trong một thời gian phải dung nạp vào đầu bao nhiêu là thứ, quả thật khó khăn… Du Mẫn Mẫn học miệt mài đến hơn hai giờ sáng mới đi ngủ.

Sáng hôm sau mới năm giờ sáng đã bị gọi dậy.

Cô mơ mơ màng màng, cảm thấy bùn ngủ muốn chết, lại nghe người hầu nói hôm nay tổng thống sẽ dùng bữa trong phủ tổng thống, vậy nên cô phải nhanh chóng có mặt tại phòng ăn.

Thời gian này Cố Tĩnh Minh rất bận rộn, công tác liên miên hiếm khi trở về, hôm nay là lần đầu tiên anh dùng bữa sáng ở phủ tổng thống từ khi Du Mẫn Mẫn dọn vào ở đây.

Du Mẫn Mẫn vội vàng sửa soạn, người hầu giúp cô chọn trang phục và trang điểm nhẹ, đến khi kiểm tra thấy cả người đều gọn gàng tươm tất, không kém phần lịch sự trang trọng thì họ mới thả cô đi ra ngoài.

Đồ ăn được phục vụ bên trong phủ tổng thống đều được kiểm tra kỹ lưỡng, một bàn ăn thật dài đầy những dĩa đồ ăn, có lớn có nhỏ, từ dĩa đến chén đều bằng bạc lấp lánh, cả ly thuỷ tinh uống nước cũng loé sáng. Bàn ăn rất to nhưng chỉ có một mình Cố Tĩnh Minh ngồi, các người hầu đều yên lặng đứng một bên để sẵn sàng phục vụ.

Cố Tĩnh Minh không để tâm nhiều khi có người ở bên cạnh, dường như đây đã là thói quen.

“Chào mọi người buổi sáng.” Du Mẫn Mẫn chủ động lên tiếng, đưa tay lên chào.

Thấy mọi người đều quay đầu nhìn cô với ánh mắt rất quái dị, nhưng không ai trả lời, Du Mẫn Mẫn đành xấu hổ buông tay xuống rồi đi tới bàn ăn. Người hầu cẩn thận bước tới kéo ghế dựa ra, để cô ngồi xuống đối diện Cố Tĩnh Minh.

Cố Tĩnh Minh vẫn không ngẩng đầu lên, bàn tay ưu nhã thong thả cầm dao nĩa chậm rãi dùng bữa.

Du Mẫn Mẫn an tĩnh nhìn Cố Tĩnh Minh, cô cảm thấy người đàn ông này rất anh tuấn, đôi mắt sâu thẳm đủ làm người khác phải bị mê hoặc, đôi môi mỏng cùng nhân trung sâu, dáng ngồi ngay thẳng, sống lưng rộng lớn, ân phục đen chính trang vô cùng đẹp mắt.

Nhìn người đàn ông đối diện mà đáy lòng cô thầm thở dài một tiếng, khó trách tại sao anh lại là vị tổng thống được yêu thích mến mộ nhất, có cả triệu người theo dõi website riêng của anh, thậm chí nhiều thiếu nữ trẻ tuổi vì si mê anh mà lại bắt đầu quan tâm chú ý đến tin tức chính trị.

Cô nhìn từng động tác của anh mà phút chốc hơi ngây người.

Mãi cho đến khi Cố Tĩnh Minh liếc mắt nhìn cô, nhíu mày: “Cô nhìn chằm chằm tôi làm gì?”

Du Mẫn Mẫn giật mình, vội vàng cúi đầu, trong lòng ảo não, cô vậy mà nhìn một người đàn ông đến phát ngốc với vẻ mặt si mê sao? Đã vậy còn bị phát hiện nữa chứ!

“A, không… không có gì… Tôi… tôi chỉ học theo cách anh dùng bữa thôi!” Cô vội vàng trả lời.

Cố Tĩnh Minh nhìn nhìn cô, không phản bác gì, chỉ đặt thìa trong tay xuống: “Hôm nay không cần ra ngoài, từ giờ đến cuối tuần chưa học xong giáo trình về lễ nghi thì tự gánh lấy hậu quả.”

Du Mẫn Mẫn: “…”

Thật là, đẹp trai thì sao chứ? Đúng là đại ma vương!

Là một tên đại ma vương lãnh đạm ác độc!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply