Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 407

Chương 407. Xô xát tại trường quay

“…” Cố Tĩnh Trạch nhìn thật sâu Lâm Triệt, cô nhóc này đúng là muốn tra tấn anh cho đến chết mà. Bất quá thì…

Anh vẫn chậm rãi buông lỏng cô ra, chỉ nhẹ nhàng hôn lên gương mặt cô một chút.

Lâm Triệt được thả ra thì trừng mắt liếc nhìn anh một cái: “Ở đây không dùng nước nóng được, anh đi về nhà đi!”

Cố Tĩnh Trạch đưa tay ấn vòi nước, ấn ấn thêm mấy lần, nước nóng lập tức chảy ra từ vòi sen.

“Hả? Anh biết dùng!?” Lâm Triệt mở to mắt nhìn.

“Đúng vậy, ở đây có dán hướng dẫn, em không thấy sao?”

“Em… có thấy, nhưng không hiểu mấy ký hiệu trên đó, nhưng trước kia anh chưa từng xài loại máy nước nóng này mà?” Lâm Triệt cảm thấy kỳ quái, một tổng giám đốc như anh sao lại biết dùng loại máy nước nóng ở trong chung cư.

Cố Tĩnh Trạch nói: “Em tưởng ai cũng ngốc như em sao? Đây là ký hiệu vật lý có dạy ở trường phổ thông, cứ nhấn theo là được.”

Lâm Triệt trừng mắt nhìn anh một cái, trong lòng hừ một tiếng bực bội, rõ ràng biết dùng mà còn làm bộ kêu cô đến chỉ, thật là…

Cố Tĩnh Trạch tuy không tình nguyện thả Lâm Triệt trở về, nhưng chỉ có thể nhìn cô rời khỏi và đi vào bên trong căn hộ của Thẩm Du Nhiên.

Trên đời này người có thể cự tuyệt anh như vậy chắc chỉ có một mình cô.

Có thể bắt anh phải chịu đựng khảo nghiệm thế này, cũng chỉ có một mình cô…

Cô nhóc này đúng là càng ngày càng to gan lớn mật, bất quá nghĩ lại, nếu không phải anh quá chiều chuộng thì đâu khiến cô lộng hành thế này, còn dám đề ra yêu cầu với anh. Đáng tiếc, anh lại không thể nào cứng rắn với cô được…

Lúc này, Lục Sơ Hạ lại chủ động gọi điện thoại đến.

Cố Tĩnh Trạch bắt máy, lạnh lùng nói: “Chuyện gì?”

Lục Sơ Hạ sốt sắng nói: “Tĩnh Trạch, lần trước anh đi vội quá nên chúng ta chưa nói xong, sắp tới nhà em có bữa tiệc, anh có muốn đến làm khách không, chúng ta sẽ tiếp tục nói về chuyện lần trước.”

“Sơ Hạ, bác sĩ của em không giúp gì được cho tôi, tôi đã có bác sĩ riêng.”

“Vậy sao? Nhưng mà chúng ta vẫn nên gặp mặt nói chuyện với nhau một chút, được không Tĩnh Trạch? Em thật sự rất muốn giúp anh kiểm tra kỹ hơn về bệnh tình, việc này là hoàn toàn bí mật, em sẽ không nói với bất kỳ ai, cho nên có rất nhiều nghi vấn mà em chỉ có thể hỏi anh thôi. Bằng không nếu em lại hỏi lung tung để người khác phát hiện thì không xong rồi.”

Cố Tĩnh Trạch nắm chặt điện thoại, nhàn nhạt nhìn về phía trước, ánh mắt lạnh lẽo bình đạm, không nôn nóng, chỉ là đôi mắt đen nhánh đã ẩn chứa điều gì đó…

Lục Sơ Hạ cầm điện thoại trong tay, đáy lòng suy nghĩ, Cố Tĩnh Trạch ngày càng lãnh đạm, chẳng lẽ đã nghĩ ra cách gì đối phó cô ta? Nhưng mà, nhược điểm này xem ra rất khó mà tìm cách giải quyết!

Huống chi, hiện tại Lục gia của cô ta còn là thông gia với Cố gia, vì em gái của mình thì anh sẽ không thể trở mặt với Lục gia được. Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, giờ chưa làm gì được Cố Tĩnh Trạch mà đã nói toẹt ra bí mật này, không phải quá lãng phí sao?

Chớp chớp mắt vài cái, cô ta liền nảy ra một ý nghĩ…

Ngày hôm sau, tại phim trường.

Lần này phân cảnh diễn được thực hiện tại một thành phố du lịch lớn, ngoài đoàn phim của Cố Tĩnh Dư thì có nhiều đoàn phim khác cũng lựa chọn thành phố này. Ở bên ngoài có không ít du khách hiếu kỳ đứng xem.

Cố Tĩnh Dư vốn dĩ đang ngồi nói chuyện phiếm với Lâm Triệt, chờ đến vai diễn của mình, không lâu sau có người đến gọi Cố Tĩnh Dư ra ngoài. Anh vừa đi thì nơi này chỉ còn một mình Lâm Triệt, không có Du Mẫn Mẫn bên cạnh nên cô chỉ có thể nói chuyện linh tinh với Dương Lăng Hân.

Lúc này bỗng nhiên có giọng nói vang lên từ xa.

“Các người tránh ra! Không biết tôi là ai sao? Tôi là Lâm Lị!”

Lâm Lị!?

Lâm Triệt theo phản xạ quay đầu lại, quả nhiên là Lâm Lị, cô ta đang bị vệ sĩ chặn lại vì cô ta không phải người trong đoàn phim. Bởi vì có Cố Tĩnh Dư góp mặt nên quy định của đoàn phim khá nghiêm khắc, cho dù là diễn viên nhưng nếu không có phận sự cũng không được tuỳ tiện tiến vào.

Lâm Lị đứng ở bên ngoài rống lên: “Tôi đến đây thăm người quen không được hay sao hả? Tôi chính là chị của Lâm Triệt đó, mấy người có biết hay không?”

Lâm Triệt khẽ nhíu mày, lại nghe Dương Lăng Hân ở bên cạnh tự hỏi: “Sao cô ta lại đến đây?”

Lâm Triệt chậm rãi đứng lên, bước đến nhìn Lâm Lị: “Cô đến đây làm gì?”

Lâm Lị thấy Lâm Triệt tới thì liền đẩy vệ sĩ ra một bên, nghênh ngang bước tới đối diện. Người vệ sĩ kia cau mày khó chịu, khinh miệt liếc mắt nhìn Lâm Lị một cái.

Lâm Lị hếch mặt tự tin nói: “Bộ phim mới của tôi sắp quay ở đây, hôm nay là nghi thức khởi động máy nên tôi đến tham dự. Không ngờ đoàn phim của cô cũng có cảnh quay ở đây, thế nào, không có mặt mũi gặp tôi sao? Lâm Triệt, cô nói đi, rốt cuộc cô dan díu với Tần Khanh từ khi nào? Anh ta vậy mà lại ra mặt nói đỡ cho cô, đúng là làm tôi phải mở to mắt ra mà nhìn!”

Dương Lăng Hân ở bên cạnh nghe xong, liền kêu lên: “Này, cô nói chuyện đàng hoàng đi!”

Lâm Lị khinh thường nạt lại Dương Lăng Hân: “Cô là cái thứ gì? Tôi đang nói chuyện với Lâm Triệt, thứ chó săn như cô có quyền gì lên tiếng?”

Dương Lăng Hân bị nói đến thẹn đỏ mặt, nhấp miệng cứng họng, uỷ khuất không nói nên lời.

Lâm Triệt đưa tay ngăn Dương Lăng Hân lại, nghiêm mặt nhìn Lâm Lị: “Cô muốn gì cứ tìm tôi, không cần phải gây phiền phức cho người ở bên cạnh tôi. Không sai, Tần Khanh đã ra mặt giúp tôi, đó là vì anh ấy không phải loại người dơ bẩn thích bịa chuyện như cô nên mới phải đứng ra thanh minh.”

Lâm Lị vặn vẹo tức giận nói: “Là cô đã quyến rũ Tần Khanh trước, đừng tưởng tôi không biết, từ lúc còn đi học cô đã thích anh ta rồi, bây giờ ỷ vào bản thân nổi tiếng được một chút thì muốn giở trò mèo mỡ sao? Lần này cô dùng cách gì để anh ta giúp cô vậy hả? Lên giường với anh ta sao?”

Một lời vừa dứt xong đã khiến Lâm Triệt tức giận, cô nhịn không được liền đưa tay lên.

BANG một tiếng!

Lâm Lị sửng sốt không thể tin được, lắp bắp: “Cô… cô dám đánh tôi!?”

Từ khi nào mà con nhóc này dám động thủ với Lâm đại tiểu thư như cô ta chứ?

Đây không phải chỉ là một đứa con ngoài giá thú luôn bị khinh khi ức hiếp hay sao?

Gương mặt Lâm Triệt tức giận đến ửng hồng, nghiến răng nghiến lợi: “Với người thích hạ nhục người khác như cô, cái tát này rất đáng!”

Lâm Lị điên cuồng vọt lên muốn động thủ: “Là chính cô hại tôi và Tần Khanh phải chia tay, tôi chưa tìm cô tính sổ thì thôi! Cô dám đánh tôi!? Được, để xem tôi đánh trả đứa tiện nhân như cô như thế nào? Cô muốn trả thù Lâm gia đúng không, không có cửa đâu, tôi là người phúc lớn mạng lớn, cô đừng mơ phá hoại được cuộc đời tôi!”

Lâm Lị xông đến muốn hành hung Lâm Triệt, nhân viên ở trường quay hốt hoảng, không ngờ hai chị em nhà này nói một vài câu lại muốn xung đột xô xát thế này. Mà bây giờ ở bên ngoài còn cánh nhà báo và fan hâm mộ, nếu để hình ảnh này lộ ra thì thật xấu mặt.

Vài người liền chạy đến kéo Lâm Lị ra.

Lâm Lị bị giữ lại kịp thời, thật ra hai người chưa đến mức đánh nhau, Lâm Triệt bị túm tóc một chút nên mái tóc hơi rối loạn, cả Lâm Lị cũng vậy, trừ dấu bạt tai trên mặt thì cũng chưa bị tổn hại gì.

Bất quá, cả hai người họ vẫn thở hồng hộc.

Dương Lăng Hân ở bên cạnh tức giận nói: “Loại người như cô ta thì mấy người còn không mau lôi đi đi, nếu để gương mặt của chị Lâm Triệt bị thương thì mấy người gánh nổi không?”

Lâm Triệt vội vàng kéo tay Dương Lăng Hân ra hiệu im lặng, cô gái nhỏ này quá bốc đồng, lời nói đôi khi bỗ bã, nếu không cản kịp thời không biết chừng sẽ nói năng bậy bạ.

Nhưng vệ sĩ của đoàn phim vẫn nhanh chóng bước đến kéo Lâm Lị đi. Rốt cuộc, dù Lâm Lị có người chống lưng đến thế nào, vẫn không có địa vị cao như Lâm Triệt trong giới giải trí hiện tại, bởi vì Lâm Lị đã không còn là Lâm Lị trước kia nữa rồi.

Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên.

“Ở đây xảy ra chuyện gì?”

Mọi người vừa quay đầu thì thấy Lục Sơ Hạ tiến tới.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply