Chương 408. Tôi đã biết bí mật của Cố Tĩnh Trạch

Lâm Lị vừa nhìn thấy Lục Sơ Hạ thì lập tức vọt đến bên cạnh, vẻ mặt nịnh nọt.

Mọi người nhìn thấy Lục Sơ Hạ thì có phần kiêng dè, bởi vì hôm trước cô ta đến tìm Cố Tĩnh Dư nên tất cả đã biết địa vị của vị Lục gia đại tiểu thư này, dĩ nhiên sẽ không dám thất lễ.

Lâm Lị… sao lại đứng bên cạnh Lục Sơ Hạ?

Lâm Triệt hơi kinh ngạc, nhưng liền hiểu ra ngay sau đó, khó trách tại sao Lâm Lị thời gian gần đây lại đắc ý kiêu ngạo đến vậy, hoá ra hai người phụ nữ này lại cùng một giuộc.

Lục Sơ Hạ hừ một tiếng, nhìn vết thương trên mặt Lâm Lị mà khinh thường, tuy cô ta chẳng quan tâm Lâm Lị sống hay chết, bất quá vẫn lên tiếng cố tình đòi lại công bằng: “Lâm Triệt, cô muốn làm gì? Cô đánh nữ diễn viên chính của tôi thành như vậy, nếu lát nữa không thể thực hiện cảnh quay khởi động máy, cô có gánh nổi trách nhiệm hay không?”

Mọi người xung quanh không ai dám lên tiếng, mới vừa rồi còn thầm khinh miệt Lâm Lị, nhưng không ngờ sau lưng cô ta lại có Lục gia chống lưng, vậy Lâm Lị này chẳng phải đã gặp được quý nhân rồi hay sao?

Lâm Triệt lạnh lùng đáp: “Là cô ta hạ nhục tôi trước, tất cả mọi người ở đây đều thấy.”

Lục Sơ Hạ liếc mắt nhìn bốn phía: “À, tôi lại muốn hỏi xem ở đây ai thấy?”

“…” Không một ai dám lên tiếng, bởi vì không ai cả gan dám đắc tội với Lục gia, ngộ nhỡ gây thù chuốc oán thì sau này họ khó mà có đường sống tại C quốc này.

Lâm Lị đứng ở phía sau cực kỳ đắc ý, nhìn Lâm Triệt đứng một mình tứ cố vô thân không có người bảo vệ thì lại càng hả hê, cảm thấy bản thân cô ta thật may mắn mới tìm được quý nhân để dựa dẫm.

Lục Sơ Hạ tiếp tục nói: “Được rồi, không ai thấy Lâm Lị hạ nhục cô, nhưng tôi lại thấy Lâm Lị bị cô đánh.”

Lâm Triệt cười lạnh, cô cũng không trách những người gió chiều nào cuốn theo chiều ấy, rốt cuộc thì người bình thường quả thật không ai dám đối nghịch với Lục Sơ Hạ, cô nghiêm mặt hỏi: “Vậy cô muốn thế nào?”

“Nể tình tốt xấu gì tôi với cô cũng có quen biết, tôi chỉ muốn giúp Lâm Lị đòi lại quyền lợi thôi.” Lục Sơ Hạ nói xong thì liếc mắt nhìn Lâm Lị một cái.

Tròng mắt Lâm Lị động đậy, trong tích tắc đã hiểu ý, cô ta đã mài dũa móng tay mình thật sắc nhọn là để chuẩn bị cho cái tát này, nhất định phải để lại vết sẹo trên mặt Lâm Triệt. Để xem khi không còn khuôn mặt xinh đẹp thì Lâm Triệt làm sao quyến rũ đàn ông?

Lâm Lị nở nụ cười nham hiểm, từng chút từng chút một tiến đến gần.

Dương Lăng Hân định nói gì đó, nhưng nhìn Lục Sơ Hạ thì không dám mở miệng.

Lâm Triệt cười lạnh, nhìn Lục Sơ Hạ: “Cô chắc là dám làm như vậy với tôi?”

Lục Sơ Hạ bật cười, trước đây có thể cô ta còn kiêng kỵ Cố Tĩnh Trạch, nhưng giờ thì không cần phải sợ hãi nữa, bởi vì cô ta đã nắm được nhược điểm của anh, hoàn toàn tự tin rằng Cố Tĩnh Trạch phải luôn luôn nể mặt cô ta.

Cô ta cười lạnh, dõng dạc ra lệnh: “Lâm Lị, đánh!”

Lâm Lị mạnh mẽ vung tay lên…

“Dừng tay!”

Đúng lúc này thì đã nghe tiếng quát của Cố Tĩnh Dư truyền đến.

Lục Sơ Hạ khựng lại, cô ta quay ra nhìn Cố Tĩnh Dư, nói: “Sao anh lại đến đây, ở đây có chút chuyện nhỏ, em chỉ muốn xử lý một chút.”

Cố Tĩnh Dư nhìn một lượt bốn phía, nhìn Lâm Triệt và hai người phụ nữ bát nháo kia, chậm rãi bước tới: “Ở đây là đoàn phim của tôi, em muốn làm gì?”

Lục Sơ Hạ nói: “Cô ta đánh nữ chính trong bộ phim mà em đầu tư, có khác gì vả mặt em, em muốn đòi lại công bằng!”

Lâm Triệt lập tức trả lời: “Tôi đã nói là cô ta hạ nhục tôi trước, cái tát đó là xứng đáng.”

Cố Tĩnh Dư nhìn Lục Sơ Hạ: “Sơ Hạ, cô ấy bây giờ là nữ chính trong phim của tôi, em đánh cô ta thì có gì khác là đánh vào mặt tôi?”

Lục Sơ Hạ tức giận nói: “Đương nhiên không giống nhau, cô ta là cái thứ gì? Em với anh là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, chẳng lẽ anh lại không đứng về phía em?”

Lâm Triệt quật cường nhìn Lục Sơ Hạ, thật ra cô cũng không muốn Cố Tĩnh Dư vì cô mà phải bất hoà với Lục gia, cô lạnh lùng nói: “Lục Sơ Hạ, để cô ta đánh tôi cũng được, nhưng, cô hãy nhớ cho kỹ, cô sẽ phải trả giá rất đắt vì chuyện này, tôi nhất định sẽ đòi lại gấp bội phần!”

Lục Sơ Hạ cười lạnh: “Tôi cực kỳ tin chắc một điều, cho dù Cố Tĩnh Trạch có ở ngay tại đây cũng sẽ không dám nói gì, cô đừng ảo tưởng về bản thân mình quá.”

Đúng vậy, hiện tại Lục Sơ Hạ đang nắm giữ một thứ uy hiếp đến Cố Tĩnh Trạch, tuy Lâm Triệt vẫn chưa biết đó là gì.

Cố Tĩnh Dư nhíu mày, nhìn Lâm Lị lần nữa vung tay lên.

Lâm Triệt khẽ nhấp môi đối diện với cái tát này, trong lòng cô thầm nghĩ nếu Cố Tĩnh Trạch đang bị uy hiếp thì cô cũng không có gì để nói, không phải chỉ là một cái tát thôi sao, cô chịu là được.

Nhưng mà, thời điểm Lâm Lị hạ cánh tay xuống thì Cố Tĩnh Dư đã bắt lấy tay cô ta và hất sang một bên.

Lâm Lị lảo đảo, suýt nữa thì té ngã, sửng sốt nhìn nét mặt u ám của Cố Tĩnh Dư.

Lục Sơ Hạ hét lên: “Cố Tĩnh Dư, anh làm gì vậy?”

Cố Tĩnh Dư nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi mặc kệ em và Lâm Triệt có mâu thuẫn gì, ở đây là đoàn phim của tôi, Lâm Triệt là diễn viên của tôi, còn là bạn của tôi. Kêu tôi đứng đây nhìn em cho người đánh cô ấy, chuyện này là không thể!”

“Anh… Cố Tĩnh Dư! Anh điên rồi sao, cô ta là cái gì chứ mà anh lại vì cô ta mà đối nghịch với em!?” Lục Sơ Hạ tức giận rống lên.

“Tôi nói không là không, em một hai đòi chạy đến đoàn phim của tôi rất nhiều lần, muốn đánh người của tôi, em nói rốt cuộc là ai muốn đối nghịch với ai?”

Lục Sơ Hạ nhấp miệng, không cam lòng nhìn Lâm Triệt: “Có thể nói chuyện riêng hay không?”

Lâm Triệt nói: “Có gì không thể nói thẳng?”

“Đương nhiên là không, chắc là cô không muốn bí mật của Cố Tĩnh Trạch bị mọi người biết chứ nhỉ?”

Lâm Triệt sửng sốt, cô đương nhiên không muốn, chỉ là cô vẫn chưa hiểu Lục Sơ Hạ nắm được bí mật gì.

Cố Tĩnh Dư nhíu mày, nhìn Lục Sơ Hạ: “Nói gì, tôi cũng muốn nghe.”

Lục Sơ Hạ nói: “Một ít chuyện riêng tư liên quan đến phụ nữ thôi, anh lại muốn nghe sao? Em không muốn nói với anh, chỉ nói với Lâm Triệt.”

Lâm Triệt đưa tay cản Cố Tĩnh Dư: “Được rồi, để tôi nói chuyện với cô ta, không sao.”

“Được, tôi ở ngay đây.” Cố Tĩnh Dư gật gật đầu, nói xong lại nhìn Lục Sơ Hạ: “Lục Sơ Hạ, tốt nhất em đừng giở trò.”

Hai người họ ra một góc riêng.

Lục Sơ Hạ cười lạnh mà nhìn Lâm Triệt: “Tôi đã biết được bí mật của Cố Tĩnh Trạch.”

“Cô đang nói cái gì?” Lâm Triệt sửng sốt.

“Cô không cần giả ngu với tôi. Tôi đã biết được căn bệnh lạ của Cố Tĩnh Trạch, anh ấy gặp vấn đề khi chạm vào phụ nữ. Tuy tôi chưa biết được lý do là gì, nhưng, anh ấy không thể đụng vào tôi, mà lại có thể thân mật với cô, nghĩa là anh ấy chỉ có thể chạm được vào một số phụ nữ, đây chính là vấn đề, đúng không?”

Lâm Triệt không nói gì, chỉ nhấp miệng nhìn đối phương.

Lục Sơ Hạ nói tiếp: “Bí mật này khẳng định không thể để ai biết, bằng không những kẻ địch của Cố gia muốn đối phó anh ấy sẽ chẳng cần gì súng đạn, cứ đưa thẳng một phụ nữ đến ám sát anh ấy là được, đúng không?”

Lâm Triệt nhìn cô ta: “Rốt cuộc cô muốn gì?”

“Nếu cô thật sự muốn tốt cho Cố Tĩnh Trạch thì hãy chịu thiệt một chút đi, bí mật này nếu tôi nói ra, sau đó Cố Tĩnh Trạch gặp phải nguy hiểm, chẳng lẽ cô không đau lòng?” Lục Sơ Hạ nói: “Chỉ là để Lâm Lị đánh lại cô một cái thôi, coi như là tôi giữ được thể diện của mình, nếu không hôm nay tôi sẽ không cam lòng.”

Lâm Triệt yên lặng nhìn Lục Sơ Hạ.

Đúng vậy, chỉ là một cái tát mà thôi…

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 408

Leave a Reply