Chương 410. Rất giống với một người quen cũ

“Anh…!” Gương mặt Lục Sơ Hạ tức khắc sa sầm u ám, nhưng vẫn ngang ngạnh uy hiếp: “Cố Tĩnh Trạch, anh không được dẫn cô ta vào nhà em! Bằng không, em không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu!”

Vừa rồi ở bên trong, Lục Sơ Hạ còn khoe khoang Cố Tĩnh Trạch đến đây dự tiệc vì cô ta, ai nấy đều nhìn cô ta bằng ánh mắt hâm mộ, không ngờ bây giờ anh lại dẫn theo người phụ nữ khác đến đây. Nếu để ai đó nhìn thấy nhất định sẽ cười nhạo cô ta khoác lác… làm sao cô ta có thể chấp nhận được!?

Lâm Triệt hơi lo lắng nhìn sang Cố Tĩnh Trạch.

Cố Tĩnh Trạch vẫn bình thản ung dung nhìn về phía trước, ánh mắt lãnh đạm không rõ cảm xúc, nhìn Lục Sơ Hạ mà khinh bạt phiêu phiêu nói: “Tuỳ cô muốn làm gì thì làm.”

Nói xong, anh nắm tay, kéo Lâm Triệt đi về phía trước.

Lục Sơ Hạ bị làm lơ thì nổi giận, xông đến kéo tay Lâm Triệt, kích động kêu lên: “Đây là nhà của em, em nói cô ta không được vào là không được!”

Lúc này đã có người chú ý đến, nhìn thấy ba người họ đứng giằng co, bất quá không ai dám tiến đến để tránh bị liên luỵ, dù sao cả Cố gia lẫn Lục gia thì họ đều không dám đắc tội ai.

Cố Tĩnh Trạch thấy Lục Sơ Hạ lôi kéo Lâm Triệt thì liền xoay người đẩy tay và hất cô ta ra.

Lục Sơ Hạ trước giờ chưa từng bị đàn ông đối xử lạnh nhạt, nhất là khi người này lại là người đàn ông mà cô ta thích. Cô ta tức giận rống lên: “Cố Tĩnh Trạch! Anh dám đẩy em!? Chẳng lẽ anh không sợ em nói ra hết tất cả sao?”

Lâm Triệt bất đắc dĩ lên tiếng: “Lục Sơ Hạ, tôi biết cô thích Cố Tĩnh Trạch, nhưng, cô làm chuyện hại người mà không mang lại lợi lộc, đối với cô cũng không có ích gì. Huống chi, nếu cô thích anh ấy thì không lẽ lại muốn anh ấy xảy ra chuyện?”

Lục Sơ Hạ hừ một tiếng: “Đừng nói với cái giọng tự cho mình là đúng! Lâm Triệt, cô là cái gì mà dám dạy đời tôi?”

Người ngoài cuộc nhìn Cố Tĩnh Trạch, rồi lại nhìn Lâm Triệt, bất giác cảm thấy Lâm Triệt này có phần không biết tự lượng sức mình, cho dù có Cố Tĩnh Trạch ở bên cạnh đi nữa, nhưng ở đây vẫn là nơi của Lục gia, huống chi Lục Sơ Hạ lại là Lục gia đại tiểu thư.

Bỗng nhiên lúc này…

“Sơ Hạ, con đang làm gì vậy!?”

Thanh âm của Lục Cần Ngự vang lên từ phía sau.

Mọi người quay lại đã thấy Lục lão gia đang nhanh chân bước đến đây.

Ông vừa bước đến, nhìn thấy Lâm Triệt thì ngẩn người, sau đó giống như nghĩ ra điều gì, lại quay sang tức giận với Lục Sơ Hạ: “Lại là con gây chuyện đúng không? Sơ Hạ, người đến nhà là khách, ở đây nhiều người như vậy, rốt cuộc con tính làm cái gì hả?”

Lục Sơ Hạ tức giận kêu lên: “Ba, ở đây là ở nhà, ba định bênh vực người ngoài mà mặc kệ con sao?”

Lục Cần Ngự hừ một tiếng, quay sang nói với Lâm Triệt: “Lâm tiểu thư, mời vào, đừng mất thời gian tranh cãi với con bé không hiểu chuyện này.” Ông kéo Lục Sơ Hạ sang một bên, lại nói với Cố Tĩnh Trạch: “Ta không biết là con bé cũng gọi cậu tới, mặc kệ nó đi, chúng ta vào thôi.”

Cố Tĩnh Trạch không buồn liếc mắt nhìn Lục Sơ Hạ, nắm tay dẫn Lâm Triệt vào trong.

Lục Cần Ngự nhìn Lâm Triệt mà mỉm cười thân thiết, ân cần hỏi han: “Hiện tại thời tiết khá nóng, đi đường bên ngoài chắc rất mệt, vào đây đi, xem muốn uống hay ăn nhẹ món gì thì ta sẽ gọi người làm cho con.”

Lâm Triệt cười nói: “Cảm ơn lão gia, con ăn gì cũng được.”

“Không sao, không sao, cứ xem đây như ở nhà, không cần khách sáo, hai người lâu lâu mới đến đây được một lần mà con bé Sơ Hạ tiếp đón không tốt, thật là, ta nhất định phải trách phạt con bé một trận.”

Lâm Triệt nghĩ thầm, trách phạt xong thì Lục Sơ Hạ lại trút hết nỗi oán giận lên đầu cô, thôi thì khỏi đi cho lành.

“Không cần, không cần đâu ạ, vì do con không mời mà tự đến.” Lâm Triệt cười xoà, nhìn căn biệt thự rộng lớn, tráng lệ huy hoàng, quả nhiên Lục gia không phải như những gia đình bình thường. Mà Cố Tĩnh Nghiên với Lục Bắc Thần lại không ở đây, cả hai người họ đều ở biệt thự riêng của mình giống như Cố Tĩnh Trạch, chỉ khi có việc mới trở lại đại trạch của gia tộc.

Lục Cần Ngự nghe xong liền nói: “Sao lại nói vậy? Hai người đến nơi này của ta thì không thể gọi là không mời mà đến. Ta từng nói với con rồi, không cần Cố Tĩnh Trạch dẫn đến đây, chỉ cần cô nhóc con thôi là được, thích đến lúc nào cứ đến, ta luôn luôn sẵn sàng hoan nghênh.”

“Cảm ơn lão gia.” Lâm Triệt mỉm cười ấm áp, tuy cô và Lục lão gia chỉ như là bèo nước gặp nhau, nhưng ông rất nhiệt tình, mang lại cho cô cảm giác được yêu thương, đúng là một ông lão tốt bụng.

“Ngoan, tới đây, ngồi xuống ăn gì đi, con muốn ăn món gì cứ nói, ta sẽ gọi đầu bếp làm thêm.”

Lâm Triệt nhìn nhìn, khắp nơi bên trong biệt thự đều trang trí rất thoáng đãng, phong cách tao nhã thanh lịch, bên ngoài vườn còn có một hồ cá rất lớn, còn có cả hoa sen, phong cảnh thiên nhiên ưu nhã làm lòng người rất thoải mái.

“Whoaa, hồ nước bên kia lớn quá!” Lâm Triệt reo lên.

Lục Cần Ngự cười nói: “Đúng vậy, thế nào? Con thích hồ nước đó?”

“Đúng vậy, con rất thích hồ cá, cũng thích hoa sen!”

Lục Cần Ngự nghe xong thì ánh mắt càng tràn đầy ý cười hiền từ, ông nhìn nhìn cảnh hồ nước rồi trầm tư trong chốc lát, mới cười nói: “Vậy ra là con thích hoa sen, đáng tiếc giờ chưa phải mùa sen nở, phải tầm hai tháng nữa thì hoa sen mới nở.”

“Đúng vậy, nhưng lá sen cũng rất đẹp.” Lâm Triệt nói: “Con có thể đến xem được không?”

“Đương nhiên có thể, con đi xem đi.” Lục Cần Ngự chỉ tay ra bên ngoài.

Lâm Triệt vui vẻ đứng dậy, bước đến mở cửa ra ngoài vườn. Cô bước đến cạnh hồ cá, nhận dĩa thức ăn trong tay người hầu để ném cho cá ăn.

Cố Tĩnh Trạch ngồi bên trong lẳng lặng nhìn, từ nãy đến giờ anh không nói gì, lúc này mới bỗng nhiên lên tiếng: “Lục lão gia hình như rất thích Lâm Triệt?”

Lục Cần Ngự quay đầu, cười cười: “Đúng vậy, cô bé này không tệ, rất ngoan, rất thành thật, đặc biệt hiểu chuyện.”

“Đúng vậy, tính cách cô ấy vốn dĩ rất đơn thuần, dễ gần và thân thiện với người khác.”

“Ta thấy cô bé rất dễ thương.” Lục Cần Ngự cười nói.

Cố Tĩnh Trạch liếc mắt nói: “Tôi chỉ cảm thấy, nếu chỉ vì vậy mà Lục lão gia lại có thể yêu thương cô ấy thì không hợp tự nhiên.”

Lục Cần Ngự nghe vậy thì khẽ thở dài, nhìn Cố Tĩnh Trạch, quả nhiên Cố nhị thiếu là người nhạy bén, khó có thể bị ai qua mặt.

Ông trầm ngâm một chút rồi lên tiếng: “Đúng vậy, ta vừa thấy cô bé thì đã thích, rất muốn yêu thương chăm sóc cô bé, là vì ta thấy cô bé trông rất giống một người quen cũ của ta.”

“Người quen cũ?” Cố Tĩnh Trạch nhíu mày.

Lục Cần Ngự cười khẽ, nói: “Nhắc đến đã là chuyện nhiều năm về trước rồi, năm đó ta kinh doanh trên thương trường khá thành công, lại bị bạn bè lôi kéo thay đổi công việc, thử làm một giảng viên đại học dạy về môn kinh tế.”

“Phải, tôi có từng nghe nói đến.” Cố Tĩnh Trạch trả lời.

“Thời gian đó, ta có xuống một vùng quê để dạy học.” Lục Cần Ngự chậm rãi kể chuyện: “Ta có biết một cô học trò, đó là một cô gái rất ngoan, ham học, ta vừa nhìn đã biết cô gái này có tố chất rất tốt, chỉ là hoàn cảnh gia đình không cho phép, vậy nên ta đã dốc lòng để hỗ trợ, hy vọng cô ấy có thể học tập tốt và đậu đại học. Cô bé quả nhiên chăm chỉ, và rất có thiên phú, sau cùng đã đậu vào ngôi trường ta đang giảng dạy.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply