Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 411

Chương 411. Bí mật của Lục Sơ Hạ

Lục Cần Ngự cười cười, tiếp tục nói: “Cô gái đó là học trò của ta, cũng là người học trò khiến ta cảm thấy hãnh diện nhất. Ta cảm giác như đã giúp cô ấy thay đổi, từ một cô gái thôn quê nhỏ bé trở thành một người có hoài bão, có ước mơ, độc lập và tự chủ, nhưng một thời gian sau đó ta và cô ấy đã mất liên lạc, cho đến nay vẫn không biết cô ấy đã đi đâu và đang sống như thế nào.”

Cố Tĩnh Trạch híp mắt, nhìn Lục Cần Ngự: “Vậy ngài có nhớ người đó tên gì không?”

“Cô ấy tên Tô Sầm.”

Trong nháy mắt thì Cố Tĩnh Trạch càng trầm tư hơn, anh nhìn về phía trước, yên lặng không nói gì.

Tô Sầm… Đó chẳng phải là…?

Lúc này Lâm Triệt đã trở lại từ ngoài vừa, nhìn thấy hai người họ đang nói chuyện thì cô liền nói: “Hai người đang bàn công việc sao? Vậy con ra ngoài nhé?”

Lục Cần Ngự cười nói: “Không cần, không cần, ta và cậu ta chỉ hàn huyên linh tinh thôi, con tới đây ngồi đi. Lát nữa sẽ có người chuẩn bị bữa tối, con ngồi một chút là có thể qua ăn.”

Cố Tĩnh Trạch vẫn ngồi yên nhìn Lâm Triệt, thật lâu không có động đậy.

Lâm Triệt bị nhìn chằm chằm thì cảm thấy quái dị, cô bốc lấy một quả nho trong dĩa trái cây, vô ngữ hỏi: “Anh làm gì nhìn em hoài vậy?”

Cố Tĩnh Trạch cười cười: “Cảm thấy em đẹp, không được sao?”

Lâm Triệt bỗng dưng đỏ mặt, cảm giác tự nhiên được khích lệ khen ngợi thế này, nhất là từ miệng của Cố Tĩnh Trạch thì càng quái quái.

Cố Tĩnh Trạch liền lấy một quả nho nhét vào miệng cô: “Em ăn đi.”

Lục Cần Ngự ngồi đó nhìn cặp vợ chồng trẻ đùa giỡn, trong lòng thầm nghĩ cô bé tên Lâm Triệt này thật may mắn, liệu Tô Sầm có may mắn như vậy…?

Có lẽ Tô Sầm cũng được như Lâm Triệt, Tô Sầm là một phụ nữ tốt bụng, xinh đẹp, có lẽ lúc này đã gặp được người đàn ông thương yêu che chở mình, sống một cuộc sống bình phàm hạnh phúc…

Ở bên ngoài.

Lục Sơ Hạ chịu đựng ánh mắt của mọi người nên đã tức giận đến phát điên. Nơi này là đại trạch Lục gia, cô ta đường đường là Lục gia đại tiểu thư nhưng lại bị cấm không được đặt chân vào phòng khách, chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt ngồi bên trong ân ân ái ái, thà giết chết cô ta đi còn hơn.

Cũng may, không lâu sau Cố Tĩnh Trạch đã bước ra ngoài.

Lục Sơ Hạ nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch thì liền vọt tới, hùng hổ nói: “Cố Tĩnh Trạch, anh thật sự muốn cùng em phải một hai cá chết lưới rách hay sao?”

Cố Tĩnh Trạch liếc mắt nhìn Lục Sơ Hạ, lãnh đạm nói: “Tôi đã yên lặng chịu đựng cô trong mấy ngày nay, nhưng, có vẻ như điều này khiến cô càng ngày càng quá phận. Nếu cô cho rằng, điều cô biết có thể gọi là nhược điểm để uy hiếp tôi, vậy thì cô đã coi thường tôi quá rồi.”

“Anh…”’ Lục Sơ Hạ kinh ngạc nói: “Coi thường anh? Tĩnh Trạch, em chỉ muốn ở bên anh thôi, chúng ta ở bên nhau có gì không tốt? Chỉ cần em và anh bên nhau thì bí mật này sẽ vĩnh viễn là bí mật. Bằng không thì sao chứ, em là Lục gia đại tiểu thư, anh không thể đụng đến em thì có thể làm gì em? Còn Lâm Triệt là thứ gì, nếu cô ta biết bí mật của anh thì chỉ cần làm cho loại người thân phận thấp kém như cô ta biến mất trên đời là được.”

“Câm miệng!” Cố Tĩnh Trạch tức giận quát lên, anh nhìn chằm chằm Lục Sơ Hạ, tuyệt đối không muốn nghe bất kỳ ai hạ thấp Lâm Triệt. Dừng một chút, anh lại nói tiếp: “Chắc cô đã thấy, ba của cô rất yêu thích Lâm Triệt.”

Lục Sơ Hạ dĩ nhiên là thấy, còn vô cùng tức giận vì điều này, bất quá cô ta vẫn hung tợn nói: “Thế thì sao? Cuối cùng thì chính em mới là con ruột của ông ấy!”

Cố Tĩnh Trạch ung dung nhìn về phía trước: “Được thôi, không biết nếu tôi nói cho Lục lão gia biết, đứa con gái ruột thịt của ông ấy thế mà lại đang toan tính chiếm lấy tài sản, thông đồng với thế lực khác để di dời tài sản ra nước ngoài, không biết ông ấy sẽ có cảm nghĩ gì?”

Lục Sơ Hạ sững sờ… người này sao lại… có thể điều tra cô ta!?

“Anh… Cố Tĩnh Trạch! Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy?”

Cố Tĩnh Trạch đạm mạc lên tiếng: “Bởi vì mối quan hệ thân thích gần gũi giữa hai gia tộc nên tôi đã sớm phát hiện việc bất thường ở Lục gia, nhưng vẫn không nói ra, vì dù sao cô vẫn là con cháu của Lục gia, có dùng chút tiền hay tài sản của Lục gia thì cũng không có gì đáng nói. Chỉ là, gần đây cô thật sự quá phận, còn hùng hổ uy hiếp tôi, khiến tôi nghĩ mối quan hệ thân thích này không biết có phải nên chấm dứt hay không.”

Đáy lòng Lục Sơ Hạ chấn động kinh hãi, Lục gia trước giờ quản lý con cái rất nghiêm khắc, không được phép chi tiêu tiền một cách lung tung bừa bãi. Cô ta vì muốn duy trì địa vị đệ nhất danh viện nên phải dùng rất nhiều tiền để tham dự xã giao và tự lăng xê bản thân, chính vì vậy nên không thể không nghĩ cách bòn rút tiền của gia đình. Phải vất vả lắm cô ta mới tìm được vài người đàn ông có máu mặt, giúp cô ta di dời tài sản của gia đình ra nước ngoài.

Không ngờ những việc này đều bị Cố Tĩnh Trạch tra ra được…

Tròng mắt Lục Sơ Hạ khẽ động, trừng trừng nhìn Cố Tĩnh Trạch: “Anh… anh tưởng em sợ sao? So với bí mật của anh thì chuyện này có là gì!?”

Cố Tĩnh Trạch cười nhạt: “Phải, không đáng là gì, chỉ là, nếu để người ngoài biết đệ nhất danh viện của C quốc hoá ra lại dựa vào nhan sắc để mê hoặc đàn ông, lên giường với đàn ông để hùa nhau chiếm đoạt tài sản của Lục gia. Tôi cảm thấy tin này ít nhiều cũng ảnh hưởng đến vị trí đệ nhất danh viện của cô.”

Lục Sơ Hạ tức khắc sợ đến ngây người…

Cố Tĩnh Trạch vậy mà biết hết tất cả!

Cô ta gắt gao cắn môi, trí óc lúc này đã trống rỗng.

Vốn dĩ tưởng mấy ngày nay Cố Tĩnh Trạch im hơi lặng tiếng là đã cam chịu phục tùng, không ngờ là đang âm thầm điều tra, người đàn ông này quả nhiên đáng sợ… Từ lúc gặp mặt ở quán cà phê kia, anh không hề bộc lộ thái độ gì, nhưng giờ lại tung một đòn chí mạng thế này…

Sắc mặt Lục Sơ Hạ u ám thảm đạm, vô lực dựa vào vách tường, tất cả những việc làm đáng xấu hổ của cô ta đều đã bị anh biết, nhưng không sao, bởi vì cô ta vẫn là đệ nhất danh viện của C quốc.

Lục Sơ Hạ gắt gao nắm chặt tay, ngẩng đầu lên, nói: “Anh tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai, chúng ta đều có bí mật của mình, anh không được nói ra… Nếu anh khiến em không vui, em chỉ có thể lựa chọn cá chết lưới rách, cùng lắm thì cùng nhau chết thôi!”

Cố Tĩnh Trạch cười cười: “Sao lại khiến cô không vui, nói thế nào thì chúng ta vẫn là thân thích, tôi sẽ không làm việc khiến cô không vui, cô có thể yên tâm.”

Lục Sơ Hạ sao có thể yên tâm chứ?

Cô ta nhìn Cố Tĩnh Trạch mà tức giận buồn bực nhưng không thể làm gì được.

Cố Tĩnh Trạch lập tức xoay người bỏ vào bên trong, để lại Lục Sơ Hạ đứng đó mà bi thống, có ai hiểu để có được danh hiệu đệ nhất danh viện liên tục trong nhiều năm qua thì cô ta đã phải nỗ lực trả giá như thế nào.

Bây giờ, người đàn ông mà cô ta khao khát nhất lại không thể chiếm được…

Lâm Triệt kia rốt cuộc dựa vào cái gì mà chiếm được Cố Tĩnh Trạch!

Lục Sơ Hạ nhìn qua cửa kiếng, thấy Lâm Triệt và Cố Tĩnh Trạch ngồi bên nhau dùng bữa, một bên là Lục Cần Ngự vui vẻ trò chuyện, bộ dáng của Lâm Triệt rất thoải mái tự nhiên, có vẻ như không chút gì sợ hãi Lục Cần Ngự.

Ba của cô ta trước nay là người nghiêm khắc, có thân thiện hoà ái với ai như vậy bao giờ?

Lục Sơ Hạ khổ tâm làm đủ thứ, cuối cùng trắng tay, đáy lòng lúc này thật sự là ngũ vị tạp trần, không nói nên lời.

Trong cơn tức giận, khi nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt sắp rời khỏi Lục gia thì cô ta hùng hổ xông đến, đẩy Lâm Triệt sang một bên, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply