Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 420

Chương 420. Cơ hội phản kích

Hối Hối lên tiếng: “Chị Oản Oản, bỏ đi, cô ta đúng là không biết điều, chị đừng lo cho cô ta nữa!”

“Đúng vậy, chị Oản Oản thật là rộng lượng, đã tha thứ cho cô ta mà cô ta không biết cảm kích, còn làm thái độ như vậy.” Tiểu Thanh cũng làm vẻ mặt bất đắc dĩ, nói: “Thật là, trên tivi nói cô ta tốt bao nhiêu, cái gì là thân thiện với fan hâm mộ, chân thành các kiểu, ai cũng thích, không ngờ lại là loại người như vậy.”

Hối Hối tiếp lời: “Ở trên tivi đều là giả thôi, phải tiếp xúc mới biết được con người cô ta thế nào.”

Có lẽ đây là lần đầu tiên Lâm Triệt bị dính tai tiếng lớn như vậy, dư luận chỉ trích mắng mỏ cô không ngừng, tất cả mũi nhọn đều chĩa về phía cô.

Lâm Triệt rời khỏi phòng ký túc xá thì liền gọi điện thoại cho Cố Tĩnh Trạch trước.

Đầu dây bên kia là giọng nói trầm ấm của Cố Tĩnh Trạch: “Nếu quá mệt mỏi thì cứ về đi, mọi chuyện còn lại để anh xử lý.”

Bàn tay Lâm Triệt nắm chặt điện thoại, thời điểm khi nghe được thanh âm ấm áp của anh thì cô cảm thấy hơi chua xót, cảm giác bị người khác mắng nhiếc thật sự không thể vui vẻ nổi, bản thân Lâm Triệt là người rất nhạy cảm. Bất quá, cô đã lăn lộn trong giới giải trí này lâu như vậy, đã trưởng thành hơn rất nhiều, hiện tại có thể kiềm chế được cảm xúc của chính mình.

Lâm Triệt nhẹ nhàng nói: “Không cần đâu, em là con gián lì lợm sống rất dai mà, giờ em không phải như trước nữa, chút xíu chuyện này em vẫn chịu được. Huống chi em còn phải chứng minh bản thân mình trong sạch!”

Cố Tĩnh Trạch khẽ cười: “Được rồi, đừng làm chuyện gì ngốc, có gì phải nói anh, hiểu không?”

“Cái này không gọi là chuyện ngốc, yên tâm, em sẽ ổn.”

Chỉ là không bao lâu lại nổi lên tin nóng, nói Lâm Triệt không chịu xin lỗi Tần Oản mà còn làm vẻ mặt cao ngạo, đề tài này tức khắc trở thành tin sốt, tiếng mắng chửi Lâm Triệt ngày càng nhiều hơn, kéo dài không dứt.

Tuy Du Mẫn Mẫn rất bận rộn, nhưng lúc này vẫn tranh thủ thời gian gọi điện thoại cho Lâm Triệt, cô chỉ vừa mới rời khỏi công việc chưa bao lâu thì Lâm Triệt lại xảy ra chuyện, thật làm cô phải nhọc lòng.

Du Mẫn Mẫn nói: “Chuyện này cứ để chị xử lý, em không cần lo lắng.”

Lâm Triệt bất đắc dĩ nói: “Chị còn phải chuẩn bị hôn sự để làm cô dâu mới nữa, xử lý gì chứ, việc của chị đã rất nhiều rồi…”

“Tuy rằng chị không thể lúc nào cũng có mặt bên cạnh em, nhưng chị vẫn là người đại diện của em. Việc của em là việc của chị, được rồi, không cần lo, tóm lại cứ giao cho chị.”

Ngày hôm sau.

Du Mẫn Mẫn đến công ty thì lập tức chạm mặt chị Lâm, hai người họ đều là người đại diện làm việc cùng công ty nhiều năm nay.

Du Mẫn Mẫn nhìn chị Lâm mà cười lạnh: “Tôi chỉ vừa đi vắng không lâu mà cô đã gây chuyện.”

Chị Lâm nhìn Du Mẫn Mẫn, hơi giật mình: “Ồ, tổng thống phu nhân đây là muốn lấy quyền lấn áp người khác sao?”

“Không cần phải vậy, ở công ty thì tôi vẫn chỉ là Du Mẫn Mẫn.”

“À, vậy thì tôi yên tâm rồi. Bất quá, Mẫn Mẫn này, nhiều năm rồi, lúc nào cô cũng hơn tôi, vất vả lắm mới bồi dưỡng được Lâm Triệt trở nên nổi tiếng, không ngờ lại dính phải chuyện này, thật tội nghiệp cho cô. Vốn dĩ Lâm Triệt cũng rất giỏi, có thể khiến cô đánh bại tôi, đáng tiếc thật nha, tôi bây giờ là người đại diện của Tần Oản, nên chúng ta đã ngang bằng. Cô ráng mà nỗ lực đi!”

Du Mẫn Mẫn cười cười: “Đúng vậy, tôi sẽ nỗ lực. Chỉ là cô đừng làm quá trớn kẻo tự mình phải hối hận.”

“Ồ không, không, tất nhiên là không. Cô yên tâm, chúng ta là người một nhà, cùng một công ty, tôi nhất định sẽ nhẹ tay, chỉ cần Lâm Triệt lên tiếng xin lỗi Tần Oản và chủ động rút khỏi giải thưởng nghệ sĩ của năm là được.”

Du Mẫn Mẫn vô ngữ.

Thật là… hoá ra là vì giải thưởng nghệ sĩ của năm, khó trách bọn họ lại ra tay vội vã như vậy.

Phim điện ảnh của Lâm Triệt và Cố Tĩnh Dư rất có hy vọng để đoạt giải, bây giờ chỉ vì chuyện này mà buộc Lâm Triệt phải rút khỏi, sao có thể?

Quả nhiên ngày hôm sau, dư luận đã bắt đầu lên tiếng yêu cầu công ty khai trừ và sa thải Lâm Triệt, nếu không sau này khi hai người họ cùng một công ty thì không biết Lâm Triệt sẽ còn hãm hại Tần Oản như thế nào. Lâm Triệt là do công ty bọn họ đào tạo, Tần Oản là người đến sau, bây giờ công ty không can thiệp xử lý thì chính là thiên vị Lâm Triệt.

Vốn dĩ công ty chỉ định tạo một cạnh tranh nhỏ giữa hai diễn viên để tự lăng xê cho nhau, không ngờ lại nháo nhào thành như vậy.

Công ty vội vàng cho người gọi điện thoại cho Lâm Triệt, nói: “Hay là cô xin lỗi Tần Oản đi, một câu xin lỗi có thể giải quyết mọi thứ, không phải là tốt sao?”

Lâm Triệt thẳng thắn cự tuyệt: “Chuyện đó là không thể!”

“Vậy nếu bọn họ đòi cô rời khỏi giải thưởng nghệ sĩ của năm thì sao? Nếu cô không nói vài lời hối lỗi thì thật sự sẽ bị ban giám khảo loại bỏ tư cách tham dự, vậy không phải tệ hơn sao?”

Lâm Triệt nghe xong, cắn răng nói: “Giải thưởng đó đối với tôi rất quan trọng, nhưng sự trong sạch của tôi còn quan trọng hơn, tôi sẽ không xin lỗi vì một chuyện mình không hề làm.”

Ban quản lý công ty vô cùng tức giận, nhưng họ không làm gì khác được, suy cho cùng thì Lâm Triệt vẫn là nghệ sĩ hái ra tiền nhiều nhất của họ hiện nay, bọn họ không thể bức ép cô được.

Du Mẫn Mẫn vừa đến gặp Lâm Triệt thì đã thấy gương mặt u ám của cô, liền cười nói: “Em không cần bực bội, nên làm thế nào thì cứ làm như vậy. Cứ để cho Tần Oản ẵm lấy cái giải nghệ sĩ của năm đi, cũng không đáng là gì, thật ra chúng ta vẫn còn cơ hội phản kích.”

Lâm Triệt ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi: “Cơ hội phản kích?”

“Chị đã đi đăng ký bộ phim của em tham gia cho giải thưởng Kim Ưng năm nay, đề cử giải nữ chính xuất sắc nhất, nếu thành công thì em việc gì phải để ý đến một cái giải nghệ sĩ của năm?”

“Cái gì? Nữ chính xuất sắc nhất? Kim Ưng? Nhưng, em thật sự được đề cử sao?”

Giải thưởng Kim Ưng là giải thưởng lớn nhất của điện ảnh C Quốc, mỗi năm chỉ diễn ra một lần duy nhất, có nhiều diễn viên gạo cội phải phấn đấu mười mấy năm hay thậm chí hai mươi năm mới được một lần vinh danh, được giải thưởng này thì không khác gì trở thành ảnh hậu.

Nhưng… bộ phim này là phim điện ảnh đầu tiên Lâm Triệt tham dự với tư cách nữ chính, hơn nữa, phim còn chưa chính thức công chiếu thì sao lại được đề cử?

Du Mẫn Mẫn nói: “Chị chỉ mới đệ trình lên chờ xét duyệt, được đề cử hay không còn chưa biết, nhưng chị tin tưởng thực lực của em. Lần này diễn xuất trong phim của em rất tốt, đạo diễn cũng hết lời khen ngợi sự tiến bộ của em, em phải tin tưởng bản thân mình, hoàn toàn có cơ hội để chiến thắng.”

Lâm Triệt gật gật đầu thật mạnh, tuy rằng cảm thấy giải thưởng Kim Ưng kia thật xa vời, nhưng trong lòng cũng đã có thêm hy vọng.

So với giải thưởng Kim Ưng thì một cái giải thưởng nghệ sĩ tự tiêu khiển trong giới giải trí quả thật không có gì quan trọng.

Du Mẫn Mẫn nhẹ nhàng an ủi: “Được rồi, em thả lỏng tinh thần đi, cứ tập trung học là được.”

Sau khi kết thúc tập huấn quân sự là đến chương trình học chính thức, diễn ra trong một phòng học ở học viện sân khấu điện ảnh.

Lúc này tất cả mọi người đều đã nghe nói Tần Oản lọt vào danh sách đề cử cho giải thưởng nghệ sĩ của năm, đó là một bảng đơn bình chọn cho nghệ sĩ, chỉ cần là nghệ sĩ nổi tiếng thì có thể tự đăng ký, cho dù hoạt động ở lĩnh vực ca hát hay điện ảnh, hoặc là lĩnh vực thể thao đều có thể tham gia, cho nên mức độ cạnh tranh khá lớn.

Cả Tần Oản và Lâm Triệt đều tham dự cho giải thưởng đó, vốn dĩ mọi người cảm thấy khả năng Lâm Triệt chiến thắng sẽ cao hơn, Lâm Triệt và Tần Oản là hai người trong bốn tiểu hoa đán. Bất quá hiện tại danh tiếng của Lâm Triệt đã bị ảnh hưởng không ít.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply