Chương 49. Hoa si

Hoa Sa Sa đã chuẩn bị xong xuôi, Vân Vi thì ngồi bên phải, nên cô vội vàng đem vị trí bên trái dọn trống.

Mặc dù cô đã chiếm được Bạch Văn Bình rồi, nhưng biết đâu vẫn có cơ hội một phần mười ngàn có thể cùng Lục Chiến Đình phát sinh mối quan hệ nào đó?

Dù sao cơ hội tốt như vậy, cô cũng phải tranh đấu cho bản thân mình một chút.

Vân Vi cũng không xác định được Lục Chiến Đình có qua đây hay không.

Bên tai đều là tiếng các nữ sinh hưng phấn thảo luận.

Cô cũng không quan tâm chuyện này, cho nên có chút buồn chán nằm bò trên bàn, tiện tay mở ra cuốn sách giáo khoa của mình.

Nhắc đến cũng lạ, từ sau vụ chấn thương đầu, Vân Vi cảm thấy trí nhớ của mình dường như tốt hơn rất nhiều.

Vốn dĩ cô còn tưởng mình không đi học ba tháng, phải tốn một thời gian dài mới có thể đuổi kịp các bạn.

Thế nhưng khi mở sách ra, cô liền phát hiện, tốc độ đọc sách bây giờ của mình rất nhanh, những thứ nội dung khô khan, cảm thấy rất đơn giản để nhớ, nên khả năng tiếp thu kiến thức tăng lên không ít.

Hôm nay mở sách giáo khoa, loại cảm giác này càng rõ rệt hơn.

Có lẽ là bởi vì đầu óc đình trệ, ngây ngốc ba tháng, bây giờ khôi phục liền cảm thấy não bộ của cô hoạt động linh hoạt hơn rất nhiều.

Hoa Sa Sa thấy bộ dạng này của cô, không khỏi nghĩ trong lòng: “Đồ ngốc quả nhiên vẫn là đồ ngốc, để có thể xứng với Đình thiếu, ngay cả vị đại thiên kim tiểu thư như Vân Vi cũng phải phấn đấu mấy chục năm, vậy mà lúc này cô ta còn cố đọc sách.”

Bất quá bớt đi đối thủ cạnh tranh là Vân Vi, Hoa Sa Sa còn vui sướng hơn.

Một thân hình cao to đẹp trai xuất hiện ở cửa, trên người anh mang một loại khí chất cương lãnh, khi vừa xuất hiện, tất cả sự ồn ào nhốn nháo trong lớp, liền im lặng một cách đột ngột.

Lục Chiến Đình quả nhiên chọn đến lớp Vân Vi nghe giảng.

Không chỉ vậy, nguyên nhân anh đến trường học vốn dĩ cũng vì Vân Vi.

Khí phách lãnh đạm của anh bỗng chỗng át đi tiếng bàn luận, mãi đến khi mọi người sực tỉnh thì bầu không khí lại càng trở lên nóng bỏng hơn lúc nãy rất nhiều.

Mỗi nữ sinh đều cười tươi như hoa, mà nam sinh lại bất đồng, tuy nhiên đối với Lục Chiến Đình là bội phục, bất quá cũng không bằng lòng, bởi vì khi Lục Chiến Đình đến, đã thu hút hết ánh mắt của nữ sinh, nam sinh tất nhiên là có chút không thoải mái.

Không thoải mái thì đúng là không thoải mái, nhưng không ai phủ nhận Lục Chiến Đình khí tràng cường đại, ai mà ở trước mặt Lục Chiến Đình, cũng không có cách nào cao cao tại thượng.

Lục Chiến Đình mang trên người khí chất của một vị vương giả, là người tiến vào đại học khi còn nhỏ, căn bản là không đủ khả năng.

Mọi người lại bắt đầu bàn luận.

Trừ Giản Tri Phi và Vân Vi.

Giản Tri Phi là cảm thấy có chút buồn chán.

Mà Vân Vi không có cách nào tham dự đến những thứ tưởng tượng của nữ sinh đối với Lục Chiến Đình.

Thầy giáo đập tay xuống bàn, nói: “Được rồi, mọi người im lặng. Hôm nay Đình thiếu đến lớp chúng ta nghe giảng, đúng là rồng đến nhà tôm, mọi người hoan nghênh chào đón.”

Mỗi người đều nhiệt liệt vỗ tay.

Chỉ có Vân Vi có chút lười, người đàn ông này rốt cuộc muốn làm gì vậy?

Rõ ràng anh ta không muốn xuất hiện ở nơi này, nhưng đến giờ vẫn chưa chịu đi, không phải rất thú vị sao?

“Mời Đình thiếu vào chỗ”. Thầy giáo mặc dù là học giả hàn lâm nổi tiếng, nhưng ở trước mặt Lục Chiến Đình, cũng không tự chủ mà có mấy phần kính cẩn.

Lục Chiến Đình cất bước.

“A… Đình thiếu muốn đi qua .” Có nữ sinh hai mắt phát sáng, “Hướng tới chỗ của em …”

“Ngồi chỗ này của em, ngồi chỗ này của em, Đình thiếu ngồi chỗ này của em.” Nữ sinh nhỏ giọng cầu nguyện.

Hoa Sa Sa cũng không khỏi mong chờ muôn phần nhìn Lục Chiến Đình.

Edited by Tiểu Hổ
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply