Chương 423. So tài kỹ thuật diễn xuất

Một giảng viên lên tiếng: “Tôi từng hợp tác với Tần Oản vài lần, kỹ thuật diễn xuất của cô ấy tương đối tốt. Nào, Tần Oản, hãy để mọi người có cơ hội xem thử một chút, phân đoạn này là một kịch bản nữ chính thương tâm mà khóc, hãy thể hiện kỹ thuật diễn xuất của cô đi.”

Tần Oản mỉm cười, đứng lên bước tới: “Cảm ơn đã khen ngợi, thật ngại quá, kỳ thật diễn những cảnh khóc cũng không phải sở trường của tôi, mọi người đừng chê cười nha.”

Nói xong, Tần Oản liền cầm lấy kịch bản, đưa mắt liếc nhìn qua một chút, chưa đến hai phút sau thì đôi mắt đã bắt đầu ươn ướt nhoè lệ. Tiếp theo thân thể Tần Oản giống như vô lực bước đi, đôi tay run rẩy đưa về phía trước, nói ra lời thoại. Gương mặt bi thương giàn giụa nước mắt, bộ dáng vô cùng thống khổ thương tâm.

Vài người ở hội trường chứng kiến màn này thì không khỏi tán thưởng khả năng nhập vai của Tần Oản. Kỹ thuật diễn xuất của Tần Oản quả nhiên không tệ, chỉ một thời gian ngắn đã xuất thần nhập tâm như vậy, biểu cảm rất làm động lòng người.

Sau màn trình diễn đó thì tất cả đều nhiệt liệt vỗ tay.

Tần Oản đứng lên mỉm cười, thái độ trên gương mặt đã khôi phục như chưa có chuyện gì xảy ra, lấy tay xoa xoa nước mắt trên má, nói: “Cảm ơn mọi người đã cổ vũ.”

“Oản Oản thật sự quá lợi hại!”

“Oản Oản, cô khóc y như thật vậy, nước mắt ra nhanh đến không ngờ!”

“Đúng, đúng, diễn xuất rất tự nhiên, quá tuyệt vời!”

Giảng viên ở phía sau lúc này đã lên tiếng: “Cảnh khóc là một trong những cảnh cơ bản nhất trong chương trình học, đương nhiên phân cảnh này cũng là một thử thách tương đối khó, Oản Oản thể hiện không tệ chút nào, có thể nói là tốt trong các diễn viên hiện nay, mọi người phải tiếp tục nỗ lực noi gương Tần Oản.”

Bỗng nhiên có người quay sang nhìn Lâm Triệt, nói thẳng: “Ồ, Lâm Triệt này, không phải lúc nãy Mộc Phỉ Nhiên khen cô có kỹ thuật diễn xuất rất tốt sao? Biểu diễn một chút cho mọi người xem nào?”

Mọi người bắt đầu nhìn qua rồi râm ran ồn ào nói chuyện, có vẻ không ai đủ kiên nhẫn chờ nhìn thấy Lâm Triệt bị xấu mặt.

Diễn cảnh khóc là một chuyện rất bình thường, dù Lâm Triệt có thể diễn xuất tốt như Tần Oản thì cũng không nói lên được điều gì, mà nếu diễn xuất không bằng thì chắc chắn sẽ bị cười nhạo.

Tần Oản quay lại nhìn, cười nói: “Lâm Triệt, diễn thử một chút cũng được mà, đúng không? Chỉ là thử thôi, hơn nữa, ai cũng khen kỹ thuật diễn xuất của cô rất tốt, đừng giấu nghề nữa, để cho chúng tôi học tập nào?”

Lâm Triệt bình đạm đưa mắt nhìn Tần Oản: “Không cần, cô đã diễn rất tốt rồi, tôi không cần phải thể hiện nữa.”

Các giảng viên thấy mọi người có vẻ tán thành nhiệt liệt như vậy thì cũng tò mò, đơn giản vì trước đây họ chưa từng hợp tác với Lâm Triệt trong bất kỳ bộ phim nào. Đa số các phim Lâm Triệt tham gia thường không có phân cảnh nào phải bộc lộ cảm xúc nội tâm nhân vật, hầu như chỉ là phim thần tượng, phim cổ trang, cho nên kỹ thuật diễn xuất chưa đánh giá được toàn diện. Giảng viên nghĩ thầm Lâm Triệt không thể bằng Tần Oản, sao có thể được Mộc Phỉ Nhiên khen ngợi như vậy, nên liền nói: “Đúng vậy, Lâm Triệt, để cho mọi người có thể thưởng thức tài năng của cô một chút, được không? Mọi người thấy thế nào?”

Lâm Triệt hít một hơi thật sâu, nhìn giảng viên: “Thôi được, tôi sẽ thử.”

Lâm Triệt cầm kịch bản lên đọc, đây là một phân cảnh ngắn về nhân vật nữ chính là một quý phi của hoàng đế, vì hoàng đế ra chiến trường và mất tích trong chiến loạn, để lại quý phi cô nhi quả phụ, không những phải đối mặt với thiên quân vạn mã mà còn cả rối loạn trong triều đình, đáy lòng quả thật bi thống đau khổ.

Lâm Triệt yên lặng đọc kịch bản, sau đó ngẩng đầu nói: “Tôi xong rồi.”

“Vậy bắt đầu đi!”

Tất cả đều chờ xem Lâm Triệt có thể diễn xuất như thế nào.

Lâm Triệt chậm rãi bước về phía trước, từ trong hốc mắt toát lên nét đau thương tiều tuỵ, đôi mắt khô khốc vô hồn, tựa như mọi người xung quanh đều không tồn tại. Bước chân chậm chạp đi về trước, đôi chân xụi lơ té ngã trên mặt đất, cô phải níu lấy bậc thang nhưng không thể đứng lên, vì dùng sức quá độ nên gân xanh đã hằn trên cánh tay, cuối cùng vô lực ngã quỵ nơi đó.

Không biết qua bao lâu nhưng cô vẫn ngồi đó, không đoái hoài bất kỳ điều gì, mãi cho đến khi cô đưa tay lên hướng về phía trước, khoé môi hơi giật giật, gương mặt vô cảm, nhưng bả vai lại run rẩy, điều này khiến người xem cảm nhận được người phụ nữ này thật kiên cường, dù ở trong hoàn cảnh bất lực nhất vẫn cố gắng mạnh mẽ.

Cô khẽ mấp máy môi, gọi tên của hoàng đế.

“Niệm Sơ… Niệm Sơ…”

“Được, ta sẽ chờ chàng trở về, ta sẽ vì chàng mà bảo hộ giang sơn này…”

“Ta chờ chàng trở về, chờ ngày chàng trở về!”

Câu thứ ba vừa dứt thì nước mắt từ đôi mắt trong veo đã tràn ra.

Trong nhất thời thì tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Lâm Triệt, rõ ràng vừa rồi gương mặt của cô rất vô cảm, khô khốc, vậy mà bỗng dưng tức khắc lại có thể nức nở vỡ oà.

Có thể hình dung ra được Lâm Triệt đã khống chế cảm xúc để nước mắt chỉ rơi ở thời điểm mấu chốt, không sớm cũng không muộn, nhưng biểu đạt được sự kiên cường của nhân vật và tình yêu dành cho nam chính. Yêu đến mức sẽ vì hoàng đế mà giữ lại nước mắt, một khắc cuối cùng thì sự cứng rắn không thể duy trì được nữa nên đã rơi lệ.

Lâm Triệt kết thúc màn diễn xuất, toàn thể hội trường đều im lặng phăng phắc, mọi người dường như vẫn chưa phản ứng lại kịp thời.

“Hay!”

Mãi cho đến khi một người ở phía sau hô lớn lên thì tất cả mới bừng tỉnh, ồ ạt vỗ tay.

Nhập tâm đến mức có thể khống chế cảm xúc bi thương, trình độ này khó đến như thế nào thì ai cũng hiểu. Có nhiều diễn viên diễn xuất khá tốt, nhưng lại không đúng với tiết tấu nội tâm của nhân vật, cho nên khi biên tập thì các nhà làm phim đều phải cắt ghép lồng rất nhiều phân cảnh rời rạc lại với nhau.

Thế nhưng, Lâm Triệt lại hoàn toàn khống chế được cảm xúc của cô theo mạch truyện.

Ai nấy đều nhìn Lâm Triệt mà cảm thán, kể cả giảng viên cũng không khỏi đẩy đẩy cặp mắt kiếng, nói: “Không ngờ diễn xuất của Lâm Triệt lại tốt như vậy, rất đáng thưởng thức. Bất quá thì nơi đây là học viện sân khấu điện ảnh, những kỹ năng diễn xuất này đều nằm trong chương trình cơ bản, cô vẫn còn phải cố gắng hơn nữa.”

Mọi người nghe giảng viên nói xong thì cảm thấy lời nói này có phần hơi vô nghĩa dư thừa, vừa rồi Tần Oản diễn xuất thì khen lấy khen để, giờ Lâm Triệt diễn xuất lại không hề thua kém các diễn viên lão làng, nhưng giảng viên lại nói cứ như diễn xuất của Lâm Triệt có thể tìm thấy ở bất kỳ diễn viên nào khác.

Sự thiên vị này quả thật không thể rõ ràng hơn được nữa…

Tần Oản đứng yên lặng phía sau nhìn Lâm Triệt, nét mặt cô ta vốn dĩ rất khó coi, phải vất vả lắm mới khôi phục sắc thái bình thường.

Những phim truyền hình trước đây quả thật không thể giúp Lâm Triệt phát huy và thể hiện khả năng diễn xuất của mình, nhưng xem ra sau bộ phim điện ảnh hợp tác với Cố Tĩnh Dư vừa rồi thì trình độ của cô đã nâng cao hơn rất nhiều.

Sau một màn vừa rồi, mọi người đã có phần kính nể Lâm Triệt hơn, tuy rằng đa phần họ vẫn nghĩ cô hạ dược Tần Oản là việc sai trái, vậy nên bị dân cư mạng mắng chửi cũng đáng.

Hơn nữa, chẳng phải Lâm Triệt đã ngầm thừa nhận mình sai sao, nếu không thì sao lại chủ động rời khỏi giải thưởng nghệ sĩ của năm?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply