Chớ Phiền Ta Phi Thăng – Chương 1

Chương 1. Thần tích

Mùa đông Cảnh Hồng năm thứ ba, tuyết ở kinh thành tuỳ ý bay múa, cả đất trời đều một mảng trắng xoá, khiến cho nơi luôn tràn ngập dục vọng phồn hoa này dường như tăng thêm vài phần khiết tịnh.

Trên đường phố, một người bán hàng rong ăn mặc dày dặn bị đông lạnh đến co đầu rụt cổ, còn không quên kéo dài giọng rao hàng. Bỗng nhiên ở nơi xa truyền đến tiếng trống đánh, người qua đường, người bán hàng rong sôi nổi né tránh, thực mau liền có một đội quân mặc ngân giáp chạy tới đứng hàng ngang che chở cho nhiều chiếc xe ngựa đi qua. Lúc này trên đường lớn, bá tánh liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa được khảm đá quý hoa lệ, chuông đồng rung động kêu leng keng, chỉ cần là người có chút kiến thức liền nháy mắt minh bạch, nguyên lai là quý nữ hoàng tộc đi ra ngoài, khó trách có chiêng trống khai đạo (*), người không phận sự toàn bộ phải tránh đi.

(*) Khai đạo: mở đường.

Vó ngựa nện lên trên nền tuyết trắng hiện ra các vết hằn màu xám dơ, chiếc xe ngựa hoa lệ chậm rãi đi qua trước mặt bá tánh, mang theo vài phần lạnh nhạt cao cao tại thượng.

Phía sau đoàn xe còn có một chiếc xe ngựa bằng gỗ mun, trên thân xe điêu khắc phượng văn, tuy rằng được thu thập rất sạch sẽ nhưng không thể so sánh được với những chiếc xe ngựa hoa lệ phía trước, phảng phất còn mang theo dấu ấn cổ xưa đã bị thời gian mài dũa.

“Dừng xe!”

Trong xe ngựa truyền ra một giọng nữ non nớt, hộ vệ ở bốn phía do dự một lát, liền thắng xe ngựa dừng lại. Liền có hộ vệ bưng mã ghế (*) tới, cung nô cung kính khom người đứng trước xe ngựa, đưa tay vén bức màn xe lên nhưng trong đáy mắt lại chỉ có sự châm chọc cùng nhẫn nại nhịn nhục.

(*) Mã ghế: ghế bậc thang dùng để xuống xe ngựa.

Một vị công chúa tiền triều bị hoàng đế coi như linh vật nuôi dưỡng để thể hiện sự nhân đức nhân tâm của mình với thiên hạ thì cũng chỉ có thể nhận được sự cung kính ngoài mặt mà thôi.

Thực nhanh có một tiểu cô nương chưa đến mười tuổi từ trên xe ngựa bước xuống, nàng mặc một chiếc áo lông cừu, trên đầu mang một chiếc trâm hình thỏ ngọc, thỏ ngọc tuyết trắng trông vô cùng đáng yêu. Nàng nhảy xuống xe ngựa, không thèm để ý mặt tuyết dày, hướng về phía góc nào đó chạy tới.

Trong một góc nhỏ trên đường lớn có một sạp đồ vô cùng nhỏ, trong nồi đang nấu nước ngào đường, có một ông lão mặc áo màu xám tro đang cúi đầu làm đường hoạ (*), nhìn thấy tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác (**) chạy tới, trên mặt lộ ra nụ cười hiền lành: “Quý nhân đây là muốn mua đường hoạ?”

(*) Đường hoạ: món đồ ăn trẻ em dùng nước đường đã được ngào (thắng) tạo thành các hình thù khác nhau.

(**) Phấn điêu ngọc trác: chỉ người con gái xinh đẹp như điêu khắc, như dùng ngọc vẽ ra.

Đi theo tiểu cô nương lại đây có một người hộ vệ, hắn dường như cảm thấy lão nhân này có chút kỳ quái, nhưng nhất thời lại không biết nói sao. Hắn chắp tay đối với tiểu cô nương, nói: “Điện hạ, ngài là vạn kim chi khu (*), vạn vạn không thể tuỳ hứng.”

(*) Vạn kim chi khu: địa vị tôn quý.

Thánh thượng muốn để vị tiền triều công chúa này làm một cái linh vật, vậy thì vệ quân bọn họ liền phải bảo đảm vị linh vật này hảo hảo tồn tại. Nào biết hắn vừa mới nói xong lời này, liền thấy tiểu công chúa quay đầu chớp mắt trông mong nhìn hắn, vệ quân trố mắt nhìn một lúc lâu, sau đó không tự chủ được bản thân mà phát ra tiếng nói.

“Nếu ngài thích, cũng có thể mua một chút mang về, chỉ là không thể ăn nhiều.”

Thân là võ tướng, hắn đối diện với diện mạo đáng yêu của tiểu hài tử vậy mà lại không hề có sức chống cự.

“Quý nhân thích hình gì?” Trên gương mặt lão đầu tươi cười càng thêm ôn hoà, duỗi tay chỉ các kiểu đường hoạ đang treo đầy trên đống rơm rạ. Trên đó có hình võ tướng, cung nữ, đoá hoa, động vật, thậm chí còn có hình ảnh núi sông hùng vĩ, sinh động như thật.

Không Hầu cũng không biết vì sao bản thân mình từ xa xa thấy được cái sạp đường hoạ này, liền không quan tâm gì cả mà cứ vậy từ trên xe ngựa chạy tới. Nàng tuy năm nay đã gần mười tuổi nhưng ở trong trí nhớ của nàng, nàng chỉ ra ngoài cũng không quá ba lần.

Lần đầu tiên là khi hoàng cung bị loạn quân công phá, cung nhân mang theo nàng trốn thoát, nhưng còn chưa ra khỏi cửa thành thì liền bị phản quân bắt trở về.

Lần thứ hai là sau khi tân đế đăng cơ, phong nàng – công chúa của hoàng đế tiền triều phong hiệu Bình Ninh công chúa, hơn nữa còn gióng trống khua chiêng mang nàng đi tế thiên, hơn phân nửa cái kinh thành này đều khen hoàng đế bệ hạ nhân từ. Nàng ngồi trên kiệu nhìn xuyên qua lớp màng sa thấy người dân qua đường trên mặt đều không giấu được sự tò mò lén nhìn mình. Nàng giống như một con kim mao sư (*) bị nuôi nhốt trong lồng thú, còn bá tánh chính là những người đang đi thưởng thú mà thôi.

(*) Kim mao sư: giống loài trong truyền thuyết, hình dạng giống như sư tử hoặc hổ.

Hôm nay là lần thứ ba, nữ nhi Hoàng Thượng sủng ái nhất hồi kinh, các quý nữ mệnh phụ phu nhân đều phải ra khỏi thành nghênh đón.

Không Hầu thật cao hứng, nàng hận không thể làm tân đế có thêm mấy cái nữ nhi đã xuất giá, như vậy khi mỗi lần họ trở về thì nàng có thể nhân cơ hội này xuất cung ra ngoài nhìn ngắm.

Nghe thấy người chủ quán hỏi, Không Hầu chỉ vào bức đường hoạ tiên nữ đạp nguyệt (*), nói: “Ta muốn cái này.”

(*) Tiên nữ đạp nguyệt: Tiên nữ múa lượn trên cung trăng.

“Được rồi.” Chủ quán dùng một cái muỗng múc nước đường đã được ngào kĩ, nhanh chóng ở trên ván gỗ vẽ tranh. Động tác của ông vô cùng thuần thục, biểu tình thập phần chuyên chú, phảng phất như đây chính là chuyện đại sự nhân sinh cả đời này.

Không Hầu mở to hai mắt, không dám chớp dù chỉ một giây, nàng sợ chính mình sẽ bỏ qua quá trình thần kỳ này. Tuyết rơi trên gương mặt nàng khiến hai gò má càng thêm đỏ thắm vì tiết trời lạnh giá.

Chủ quán nhịn không được mở miệng nói: “Quý nhân, hôm nay là ngày đông chí, quý nhân tuổi nhỏ, đừng để bị nhiễm phong hàn.”

Vệ quân lúc này mới kịp phản ứng, phất tay gọi một cung nô tới căng dù che cho Không Hầu. Giờ phút này hắn rốt cuộc phát giác chỗ nào không đúng, bởi vì lão nhân này đối mặt với bọn họ, thế nhưng không thấy có sự sợ hãi, quả thực không giống như bá tánh bình thường.

Chủ quán đối với Không Hầu nháy mắt cười, Không Hầu che miệng không phát ra âm thanh gì, đôi mắt lại cong cong như vầng trăng non.

Thực mau đường hoạ đã hoàn thành, chủ quán tay nghề tinh vi, bức đường hoạ tiên nữ này thế nhưng giống như thuỷ tinh trong suốt, tiên nữ phi thiên mang theo tiên khí thần bí.

“Thật xinh đẹp, đây là bức đường hoạ đẹp nhất trên đời mà ta từng thấy.” Không Hầu vui vẻ reo lên, cho dù nàng chưa từng mua một bức đường hoạ khác trên đời.

“Bình Ninh công chúa.” Một nữ quan mặc quần áo mùa đông màu xanh ngọc bích bước tới, trên mặt nàng biểu cảm vô tình, nói: “Ngài cần phải đi.”

Phía sau nữ quan, cách đó không xa, có mấy quý nữ đứng ở bên cạnh xe, cúi đầu khe khẽ nói nhỏ với nhau, hiển nhiên đang cười nhạo Không Hầu. Đã từng là một công chúa tiền triều cao cao tại thượng, hiện giờ bất quá chỉ như thế thôi. Thầm cười nhạo Không Hầu, có thể mang đến cho các nàng cảm giác thoả mãn hư vinh kỳ lạ.

Nhưng thường thì phản ứng của Không Hầu làm cảm giác thoả mãn của họ lại đặc biệt suy giảm, bởi vì nàng đối với những loại cười nhạo này không hề có phản ứng, không có khổ sở, không có phẫn nộ, thậm chí còn không có cảm giác nàng hèn nhát bỉ ổi. Nàng thường thường sẽ mở đôi mắt to tròn của mình nhìn họ, phảng phất như đối phương đang vô cớ gây rối.

Lúc này đây phản ứng của Không Hầu cũng giống như vậy, nàng lấy ra một miếng bạc vụn từ túi tiền đưa cho chủ quán, không để ý đến sắc mặt lạnh nhạt của nữ quan, đối với chủ quán nói: “Đường hoạ của ngươi thật xinh đẹp, giống như trong thoại bản viết vậy.”

Chủ quán râu tóc đều bạc trắng, quần áo trên người cũ nát mỏng manh, thời tiết rét lạnh như vậy mà vẫn còn bày sạp bán đường hoạ, nghĩ đến những ngày qua chắc hẳn sống cũng không dễ dàng. Không Hầu nghĩ thầm, chính mình khen lão nhân thêm vài câu, có lẽ sẽ khiến hắn cao hứng thêm một chút chăng?

Sinh hoạt của bá tánh bình dân không dễ, nàng tuy không hiểu, nhưng lại ở trong thoại bản mà đọc được.

“Điện hạ!” Sắc mặt nữ quan hoàn toàn trầm xuống, bắt đầu dùng ngữ điệu lạnh băng nói: “Lễ nghi cung đình của ngài đâu?”

Không Hầu cẩn thận lấy loại giấy tốt nhất mà mình có được bao lấy bức đường hoạ, đưa lưng về phía nữ quan nhăn nhăn cái mũi, khi xoay người đối mặt với nữ quan lại vẫn bộ dáng ngoan ngoãn đáng yêu như cũ: “Đa tạ cô cô nhắc nhở.”

Nữ quan bên ngoài tuy cười nhưng bên trong hoàn toàn không có ý cười, nói: “Điện hạ hiểu rõ là tốt rồi.”

Không Hầu làm như không thấy sự khinh thường trong mắt nữ quan, cầm bọc đường hoạ liền chuẩn bị trở về xe ngựa, thậm chí còn vô tình không cẩn thận dẫm phải nước bùn trên mặt đất, bắn vài giọt lên váy của nữ quan.

Nữ quan nhìn chằm chằm vết bùn trên váy mình, biểu tình khó coi đến cực điểm, nhưng lại không dám thật sự bất kính đối với Không Hầu.

“Điện hạ, thân là nữ tử, lời nói cử chỉ đều không thể nhanh cũng không thể chậm, tiến lui vừa phải…” Nữ quan vừa mở miệng nói chuyện, gió to liền nổi lên, gào thét thổi tung những bông tuyết, từng đợt băng tuyết lạnh lẽo giống như đao cùn cắt thịt quật thẳng vào mặt, vô cùng đau đớn.

Gió bão qua đi rất mau, cung nô đang che dù cho Không Hầu quay đầu lại liếc mắt một cái, không rảnh lo dù bị thổi hư, hét lên một tiếng.

Nữ quan bị tiếng kêu làm cho hoảng sợ, đang chuẩn bị răn dạy người cung nô không hiểu quy củ này, nhưng còn chưa kịp nói chuyện thì liền bị một màn trước mắt khiến cho sợ đến ngây người.

Chỉ thấy trên không trung hiện lên thất thải hà quang (*) rực rỡ, giống như tiên nhân làm phép. Mà ông lão làm đường hoạ kia đã biến mất không thấy, góc nhỏ ven đường trống không, giống như chưa từng có người nào xuất hiện ở đó.

(*) Thất thải hà quang: tia sáng 7 màu (giống cầu vồng ghê ^^)

Thực mau kinh thành liền truyền tai nhau truyền thuyết điển tích, đại ý là Cảnh Hồng đế chính là thiên mệnh, ngay cả thần tiên cũng bởi vì ngài mà hạ phàm viếng thăm. Cảnh Hồng đế thuận thế khai ân miễn xá, được rất nhiều thi nhân đọc sách khen ngợi, trở thành một vị đế vương nhân đức trong miệng bá tánh dân chúng.

Thân là công chúa tiền triều, Không Hầu có một người cha già thật biết phá gia phá quốc, người cha này không ham mê sắc đẹp mà mê âm sắc, tại hậu cung nuôi dưỡng rất nhiều nhạc sự, không để ý đến chính vụ, thế nên mới để gian thần nắm giữ chuyện triều chính, chọc dân oán nổi lên bốn phía.

Khi tiền triều bị lật đổ, trừ bỏ vài cựu lão thần trách cứ đương kim hoàng đế bất trung, lòng muông dạ thú, còn lại không có ai khác đối với chuyện này tỏ vẻ bất mãn.

Làm hoàng đế mà nhận được sự “ủng hộ” như thế, cũng xem như là bôi nhọ tổ tiên. Không Hầu đối với người cha già phá gia phá quốc này không có bất luận ý kiến gì, nàng chỉ vô cùng đau khổ khi bị người ta cướp mất bức đường hoạ kia. Đó chính là bức đường hoạ đầu tiên trong đời nàng. Người cố tình lấy đi đường hoạ chính là đương kim hoàng thượng, nàng có thể làm sao bây giờ, đương nhiên là ngoan ngoãn hai tay dâng lên.

Cảnh Hồng đế sau khi lấy đi bức đường hoạ của nàng, liền sai cung nhân mang tới cho nàng rất nhiều bức đường hoạ khác, hương vị nào, hình ảnh nào cũng có. Nhưng Không Hầu cảm thấy, những bức đường hoạ này đều không tốt như bức đường hoạ của nàng, cái cảm giác vây quanh bếp lò, chờ đợi bức đường hoạ của mình thành hình, là thứ mà những bức đường hoạ kia không thể so được.

Ba mươi tháng chạp, dạ yến cuối năm.

Không Hầu thay hoa phục đã được cung nhân chuẩn bị sẵn, tuỳ ý để bọn họ đem mình trang điểm giống như tiên nhân ngọc nữ, xuất hiện trên cung yến tháp chạp.

Tới tham gia cung yến còn có một ít cựu thần tiền triều, bọn họ nhìn thấy trang phục lộng lẫy của Không Hầu, trong lòng càng thêm an tâm. Bệ hạ đối với công chúa tiền triều còn có thể ưu đãi như thế, càng miễn bàn đến những vị cựu thần tiền triều vừa có năng lực lại vừa có tài hoa như họ.

Không Hầu mặc kệ những đại thần này muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ, nàng chỉ lo cúi đầu dùng bữa, bình thường nàng có lén lút ăn thì cũng không có được những món ăn ngon như thế này. Trong một góc, nhạc sư bắt đầu tấu lên khúc điệu dễ nghe, hoá ra là có một nữ nhạc sư tóc vấn kiểu phi tiên, một thân áo trắng, tay ngọc vẩy lên, khảy một phen Phượng Thủ Không Hầu.

Chiếc Phượng Thủ Không Hầu này là do một nhạc sư tay nghề giỏi chế tạo đàn khí hiến cho vị quân vương tiền triều mất nước kia, vị quân vương mất nước này đối với chiếc Phượng Thủ Không Hầu này yêu thích dị thường, đúng lúc này nữ nhi duy nhất của hắn ra đời, hắn liền lấy cái tên Không Hầu này đặt cho nữ nhi của mình.

Tên này được đặt có vẻ tuỳ tiện, nhưng mà vị quân vương mất nước đó không yêu hoàng hậu, không yêu nữ nhi, chỉ si mê đối với nhạc luật, cho dù hoàng hậu có bất mãn thì có thể như thế nào được? Cho nên Không Hầu tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng đã sớm nhận biết, đầu thai phải dựa vào vận khí, vận khí không tốt thì gặp được người cha không đáng tin cậy, cả cái tên cũng không thể đặt cho hay.

(Lời editor: quả nhiên, đầu thai chính là một nghệ thuật :)) )

Giờ phút này mà lại diễn tấu Không Hầu (đàn), đó chính là muốn nhục nhã Không Hầu. Nhưng mà người hạ mệnh lệnh này là trưởng công chúa, là thân muội muội của hoàng đế, cho nên dù có người không thấy thoả đáng thì chỉ trong lòng mình là rõ ràng, bên ngoài thì làm bộ tỏ ra cái gì cũng không biết.

Phu quân của trưởng công chúa chết trong tay tướng quân tiền triều, cho nên trưởng công chúa hận hoàng đế tiền triều, cũng hận cái dư nghiệt tiền triều công chúa Không Hầu. Nếu không phải trưởng công chúa miễn cưỡng còn có chút lý trí, biết bản thân mình không nên gây khó dễ cho một đứa trẻ chưa đến mười tuổi, thì chỉ sợ đã muốn mở miệng châm chọc Không Hầu vài câu.

Chỉ tiếc, phương thức nhục nhã mịt mờ này không có chút tác dụng nào đối với Không Hầu, từ đầu tới cuối, vị công chúa tiền triều trừ bỏ mở to đôi mắt to tròn vô tội kia của mình nhìn nhóm mệnh phụ mỉm cười, còn lại đều cúi đầu tập trung ăn uống, không hề có tư thái cảm thấy mình đang bị nhục nhã.

Biểu tình này làm cho trưởng công chúa không có chút cảm giác thoả mãn nào, nàng đem bình rượu trong tay đặt thật mạnh trên mặt bàn, đối với Không Hầu, nói: “Bình Ninh công chúa, ngươi cảm thấy người đàn Phượng Thủ Không Hầu này như thế nào?”

Không Hầu chớp chớp mắt, tỉ mỉ nhìn vài lượt, nói: “Khá xinh đẹp.”

Trưởng công chúa bình tĩnh chờ câu tiếp theo.

Nhưng không có câu tiếp theo, Không Hầu chỉ đơn giản mở to đôi mắt hắc bạch phân minh của mình nhìn nàng, tựa hồ nghi hoặc, nàng ấy còn muốn nghe cái gì nữa, ý nghĩ của người lớn thật là kỳ quái.

Trưởng công chúa xem hiểu ánh mắt này, trong lòng… càng nghẹn khuất. Nàng thật muốn lật cái bàn, nhưng nơi này là cung yến, nàng còn phải giữ thể diện hoàng gia.

Mặt khác, các quý nữ trẻ tuổi biết Trưởng công chúa muốn gây khó dễ Không Hầu, thấy sắc mặt Trưởng công chúa vô cùng khó coi thì liền sôi nổi mồm năm miệng mười nói đùa với nhau, chỉ là lời trong lời ngoài, đều mang theo sự khinh thường đối với tiền triều, lại thổi phồng đương kim hoàng gia. Càng ngày ý tứ càng tương đối rõ ràng, thậm chí còn có người không ngần ngại chơi chiêu kẹp dao giấu kiếm trào phúng thẳng đối với Không Hầu.

Không Hầu buông đũa bạc xuống, đối với những người trưởng thành vô cớ gây rối này lại mỉm cười đáng yêu.

Có chút lời nói có thể dùng một cái mỉm cười thay thế, một cái không đủ, vậy thì hai cái. Tuổi còn nhỏ nhưng tự nhận là khoan hồng độ lượng, Không Hầu luôn thiện giải nhân ý (*) như thế.

(*) Thiện giải nhân ý: luôn nghĩ những điều tốt đẹp về người khác.

Nhưng mà nhóm quý nữ lại bị nụ cười này của nàng chọc giận, ngay cả họ cũng không biết vì cái gì. Ngay lúc mọi người muốn đem bạo nộ bộc phát, không trung bỗng nhiên hiện ngân quang lộng lẫy, chiếu sáng toàn bộ bầu trời hoàng cung.

Mọi người đồng thời ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc.

Không Hầu cũng ngẩng đầu, mười tám đời tổ tiên nhà họ Cơ, nàng đây là nhìn thấy thần tiên?

Tác giả có lời muốn nói:

Nữ chính tên gọi là Không Hầu, là tên của một loại nhạc cụ xinh đẹp, mọi người đừng ghét bỏ tên nàng phức tạp, kỳ thật rất dễ nhớ. Bổn văn phong cách thuộc loại tu tiên nhẹ nhàng, hy vọng mọi người đều thích.

Edited by Shi Yao
Mục lục Chương sau

Leave a Reply