Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 426

Chương 426. Xoay ngược tình thế

Một dân mạng khác bình luận: “Tôi cũng không xem, căn bản thì giải nghệ sĩ của năm không phải giải chính thức chuyên môn, đó chỉ là do số đông khán giả bình chọn, không có ý nghĩa gì nhiều.”

Ban tổ chức giải nghệ sĩ của năm lúc này cảm thấy vô cùng muối mặt, vì Tần Oản mà cuối cùng lại nháo nhào lớn đến vậy, khiến cho nhiều fan hâm mộ bắt đầu tỏ ra coi thường giải thưởng này. Bất quá, họ cũng hiểu, so với giải thưởng Kim Ưng thì giải thưởng này quả thật không đáng là gì.

Có khá nhiều nghệ sĩ đến tham dự lễ trao giải này, nhìn Tần Oản ngồi nơi đó mà họ cảm thấy mất mặt thay cho cô ta. Vốn dĩ bọn họ định đến tham dự để còn tranh thủ được lên báo, giờ lại chỉ thấy hổ thẹn không muốn có mặt ở nơi này, cảm thấy giải nghệ sĩ của năm bỗng nhiên trở nên quá thấp kém.

Kết quả cuối cùng, Tần Oản cũng không đạt được giải nghệ sĩ của năm, mà người chiến thắng lại là một diễn viên lâu năm đã kết hôn sinh con, vừa quay lại sự nghiệp diễn xuất chưa lâu.

Ngày hôm sau, tin tức về Lâm Triệt phủ kín hết các mặt báo, còn tin tức về Tần Oản chỉ chiếm một góc nhỏ, giống như là phóng viên chỉ thuận tiện nhắc đến.

Bên trong văn phòng, chị Lâm đứng đối diện Tần Oản, vội vàng cuống quýt nói: “Chị không nghĩ mọi chuyện lại thành như vậy, Oản Oản, em đừng nóng, lần này do chúng ta không đề phòng nên mới bị cô ta đâm sau lưng thế này. Lần sau nhất định không như vậy, đúng là không ai ngờ cô ta lại im hơi lặng tiếng đi tham dự giải Kim Ưng, vậy mà còn được đề cử!”

“Được rồi, chị đi ra ngoài cho tôi đi!” Tần Oản cắn răng tức giận nhìn tin tức trên mạng, sắc mặt đã xanh tím đầy phẫn nộ.

Còn Lâm Triệt…

Ở học viện, mọi người sôi nổi nhìn Lâm Triệt, biết cô vừa được rửa sạch nỗi oan thì nhất thời nghĩ lại việc họ đã xa lánh cô mấy ngày qua thì cảm thấy có chút áy náy, cho nên lúc nhìn thấy cô từ xa thì đã chào hỏi rất nhiệt tình, còn cỗ vũ chúc mừng.

Hôm nay tinh thần của Lâm Triệt rất tốt, đến nỗi cô cảm thấy bầu trời cũng đẹp hơn hẳn.

Vừa bước vào phòng học, giảng viên nhìn thấy Lâm Triệt thì lập tức nhiệt tình nói: “Lâm Triệt tới rồi sao? Đúng rồi, tôi vừa thấy tin tức của cô được đề cử cho giải nữ diễn chính xuất sắc nhất của Kim Ưng! Không tệ, không tệ, đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, cố lên cố lên!”

Dĩ nhiên Lâm Triệt chưa quên chỉ vài ngày trước họ đã xem thường cô mà bu lại nịnh bợ Tần Oản như thế nào, nên chỉ lãnh đạm cười cười, nói cảm ơn qua loa rồi đi đến chỗ ngồi.

Các học viên khác háo hức xông đến, nhìn Lâm Triệt mà nói: “Nếu lần này cô trở thành ảnh hậu, vậy chúng tôi là bạn học với ảnh hậu rồi!”

“Đúng vậy, không ngờ tôi có thể quen biết với ảnh hậu! Thật không thể tưởng tượng được!”

“Lâm Triệt cố lên!”

Lúc này mọi người cảm thấy Lâm Triệt thật sự tài giỏi, vừa khâm phục lại vừa hâm mộ cô. Chỉ là một diễn viên trẻ tuổi nhưng mấy ngày nay đều được giới báo chí xem như một đại minh tinh, chiếm cứ trên tất cả mặt báo lớn, đến nỗi không ai là không biết Lâm Triệt.

Bản thân Lâm Triệt cũng rất ngạc nhiên, cô không nghĩ việc mình bị bêu tiếng xấu rồi được minh oan lại khiến cho số lượng fan hâm mộ tăng vùn vụt đến vậy, thậm chí cô còn nổi tiếng hơn cả trước, bởi vì ngay cả những người trước giờ chưa từng quan tâm đến giới giải trí hay phim truyền hình thì bây giờ đều biết cô là ai.

Vậy có phải cô nên cảm ơn Tần Oản không?

Đáng tiếc, Tần Oản hôm nay không đi học, xin nghỉ với lý do đi khám bệnh.

Sau tiết học, giảng viên nói khi hai tuần tập huấn kết thúc thì yêu cầu mọi người đều phải có một màn biểu diễn tài nghệ để làm bài khảo thí cuối kỳ.

Lâm Triệt nghe vậy thì hơi lúng túng quẫn bách, vốn dĩ cô không có tài năng gì đặc biệt để biểu diễn, nhìn các học viên xung quanh ai cũng hào hứng nghĩ đến màn trình diễn thì cô lại sầu não suy nghĩ.

Buổi tối.

Cuối cùng Tần Oản đã quay lại học viện, chỉ mới một ngày trôi qua mà nhìn Tần Oản như gầy hẳn đi. Mọi người đang ở trong phòng ký túc xá ăn hạt dưa và xem tivi, nhìn thấy Tần Oản thì ai cũng ngẩn người ra.

Tần Oản vừa vào, nói: “Mọi người đang nói chuyện gì vậy?”

“À, chỉ xem tivi mà thôi.” Tiểu Thanh xấu hổ nói.

Tần Oản không nói gì, đi thẳng về hướng của Lâm Triệt. Vài người thấy vậy thì liền khẩn trương, ai cũng lo lắng hai cô diễn viên này sẽ phát sinh mâu thuẫn.

Mấy ngày nay, tất cả đều hiểu lầm Lâm Triệt, giờ hiểu lầm đã được hoá giải khiến bọn họ nghĩ lại mới nhận ra Lâm Triệt kỳ thật là người tốt, không những không oán hận, ngược lại còn thân thiện dễ gần. Tuy hiện tại mức độ nổi tiếng của Lâm Triệt không khác gì đại minh tinh, nhưng vẫn ngồi xuống cùng trò chuyện phiếm và ăn hạt dưa với mọi người, không chê bai bất kỳ ai. Vậy nên bây giờ đa số mọi người đều có tâm lý muốn bảo vệ Lâm Triệt.

Cũng may, Tần Oản không có ý định xung đột gì với Lâm Triệt, cô ta ngồi xuống bên cạnh Lâm Triệt, nói: “Đúng rồi, lần này cô được đề cử cho giải Kim Ưng, thật hay quá, đây là phim điện ảnh đầu tiên của cô lọt vào danh sách đề cử đúng không?”

“Cảm ơn, tôi cũng rất bất ngờ.” Lâm Triệt nhàn nhạt trả lời.

Tần Oản nói tiếp: “Đúng rồi, chuyện lần này tôi đã xem tin tức rồi, là chị Lâm hiểu lầm cô, tôi thay mặt chị Lâm xin lỗi, cô không giận chứ?”

Đối phương nói vậy thì Lâm Triệt có thể nói gì khác, chỉ trả lời: “Không, tôi không giận.”

“Vậy là tốt rồi.”

Mọi người thấy Tần Oản không có thái độ gì thì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi, tiếp tục xem tivi thôi.”

Bỗng nhiên Tiểu Thanh giống như có sáng kiến gì đó, liền nói: “A, hay giờ chúng ta chơi trò này đi, điện thoại ai mà reo lên thì để cho người ngồi bên cạnh nghe điện thoại, hi hi, thế nào hả?”

Ý tưởng thú vị này lập tức được tán thành.

Lúc này, di động của Tần Oản vang lên trước, thật ra di động của Lâm Triệt và Tần Oản thường hay có tin nhắn và cuộc gọi nhiều nhất, vì hai người họ khá nổi tiếng nên người liên lạc cũng tương đối nhiều.

Vừa nghe thấy di động của Tần Oản vang lên, tất cả mọi người đều hoan hô rồi một người nhanh chóng nhận điện thoại. Đáng tiếc, đó là cú điện thoại người làm ở nhà gọi đến, chỉ để hỏi ý việc trang trí nhà cửa.

Mọi người đang thấy chán nản không thú vị thì di động của Lâm Triệt lại reo lên.

Tiểu Thanh đang ngồi ngay sau Lâm Triệt, liền hí hửng nói: “Ai nha hay quá, để tôi nghe nha! Ai u~, ông xã thân yêu!? Không phải chứ, Lâm Triệt, là bạn trai của cô sao? Đặt biệt danh nghe chán ngấy vậy?”

Lâm Triệt đỏ mặt, cô quên mất mình đã lưu số của Cố Tĩnh Trạch dưới cái tên này. Cũng may mọi người không ai quan tâm việc cô đã kết hôn hay chưa, vì bây giờ thanh niên nam nữ yêu nhau đều gọi nhau là ông xã bà xã cả.

Lâm Triệt lập tức nói: “Thôi, tôi không chơi đâu.”

Tiểu Thanh tất nhiên sao có thể để cho Lâm Triệt nói không chơi là không chơi, lập tức lấy di động của Lâm Triệt và nhấn nút trả lời, còn bấm để phát ra loa ngoài.

“Alo?” Một giọng nam trầm thấp ở đầu dây bên kia vang lên, âm thanh ấm áp đầy nam tính quyến rũ, nghe rất thu hút.

Tiểu Thanh lém lỉnh nói: “Ai nha, anh là ông xã của Lâm Triệt sao? Chúng tôi là bạn học của cô ấy đây!”

Người ở đầu dây bên kia trầm mặc một chút.

Lâm Triệt ngượng ngùng đỏ mặt, nói: “Cúp, cúp đi mà! Phiền chết đi được!”

Tiểu Thanh cầm lấy di động của Lâm Triệt chạy ra một góc, nói: “Bây giờ Lâm Triệt đang ở trong tay chúng tôi! Muốn chuộc người thì phải mang đồ ăn tới đây, bằng không Lâm Triệt không bao giờ về nhà nữa đâu!”

Sau một lúc, giọng nam ở đầu dây bên kia mới nhẹ nhàng đáp: “Được, lát nữa sẽ có điểm tâm mang đến cho mọi người.”

“Hả, thật không?”

“Dĩ nhiên.”

“Ôi trời ơi…!” Các cô gái trong phòng bắt đầu treo lên.

Lúc này Lâm Triệt đã chạy đến giật lại di động của mình.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 426

Leave a Reply to Nguyen Huu Trong Cancel reply