Chớ Phiền Ta Phi Thăng – Chương 2

Chương 2. Nói dối

Không Hầu từng trộm ở tàng thư các được hai quyển thoại bản tu tiên, một quyển bên trong viết về người kiếm khách nào đó thập phần thiện tâm, sống cuộc sống bần hàn tích nhược, ngày nọ ra cửa vô tình giúp đỡ một lão nhân xấu xí đang bị lưu manh khi dễ, nào ngờ thực tế, lão nhân này chính là thần tiên trên trời biến thành, vì khen thưởng phần nhân thiện này của người kiếm khách, liền đưa cho hắn một viên tiên đan, kiếm khách sau khi ăn tiên đan, nháy mắt liền đạp đất thành tiên, bay lên trời làm thiên quan.

Còn có một quyển khác càng thêm ly kỳ, vai chính là một người thợ săn bình thường, không cẩn thận rớt xuống vực, nhặt được một quyển công pháp tu luyện, liền bước lên con đường tu luyện. Trên còn đường tu luyện của mình, thợ săn trải qua rất nhiều trắc trở, được cao nhân thu làm đệ tử, cuối cùng trở thành người dẫn đầu trong giới tiên đạo, được vô số nam tu sĩ sùng bái, cũng nhận được ái mộ của vô số nữ tu sĩ, chỉ tiếc Không Hầu không thể xem được hết đại kết cục của thoại bản này, nàng rất muốn biết, người thợ săn sau này có tu thành đắc đạo, phi thăng thành tiên hay không.

Đối với người không có cơ hội tiếp xúc với nhiều thoại bản dân gian như Không Hầu mà nói, hai quyển thoại bản này cực kỳ xuất sắc, tuổi nàng còn nhỏ, ngẫu nhiên cũng sẽ có ảo tưởng, ví như vào một buổi tối trăng sao thưa thớt, sẽ có thần tiên từ trên trời giáng xuống, nói nàng là hạt mầm tu tiên khó gặp, muốn thu nàng làm đồ đệ.

Khi mới vừa ôm cái loại ảo tưởng này, nàng liền tự nhận thấy hiểu biết của bản thân mình còn chưa được đầy đủ, xem nội dung hai quyển thoại bản này còn cần đoán mò. Hiện tại nàng đối với hai thoại bản này đọc thuộc làu làu, lại không đợi được thần tiên buông xuống.

Trước kia, mỗi buổi tối trước khi nàng đi ngủ, thường trộm nhắc mãi, rằng khi nào thần tiên gia gia sẽ đến đón nàng. Hiện tại nàng không phải là một hài tử sáu bảy tuổi nữa, cho nên đã biết cách tự khắc chế ham muốn trẻ con này, chỉ là dăm ba bữa lại nhắc đến một lần.

Cứ như vậy vẫn luôn niệm cầu niệm cầu, nhưng thần tiên vẫn không có tới.

Ngược lại thoại bản mà nàng cất giữ cẩn thận lại bị nữ quan phát hiện, phu tử phạt nàng sao chép thư văn một tháng, nói nàng thân là công chúa hoàng triều, không nên xem những loại thư tịch thấp kém hạ tiện như vậy.

Phu tử nói, trong đó toàn là những từ ngữ kỳ quái, loạn thần!

Nhưng Không Hầu lại cảm thấy phu tử nói dối, bởi vì mấy năm nay, sau khi Cảnh Hồng Đế đăng cơ, mỗi năm đều sẽ đi tế thiên, cũng luôn thích dùng các loại thần tích cường điệu, hắn là cỡ nào được trời cao coi trọng, nhóm cung nô cũng thường nói cái gì mà bệ hạ là thiên mệnh thần thụ.

Các đại thần thì vẫn luôn dối trá như thế, khẩu thị tâm phi (*).

(*) Khẩu thị tâm phi: ngoài miệng nói là phải, trong lòng nghĩ là trái, ý chỉ sự dối trá.

Không Hầu đối với loại hành vi này của bọn họ khịt mũi coi thường, đương nhiên đó chỉ dám trộm khinh bỉ.

Ngân quang phía trên hoàng cung càng ngày càng loá mắt, Không Hầu đưa tay chống cằm, mắt cũng không chớp mà nhìn chằm chằm ngân quang đang chiếu xuống hoàng cung, đây là tới đón nàng sao?

Ngân quang quá mức mãnh liệt, đâm vào đôi mắt Không Hầu có chút đau nhức, nàng vội dùng tay xoa xoa mắt trái, lại cực lực mở to mắt phải. Đến khi mắt trái dễ chịu hơn một chút, nàng vội mở, mới dùng tay xoa xoa mắt phải.

Thần tiên nhất định… có lẽ có khả năng là tới đón nàng đi?

Kỳ cảnh đến mức này xuất hiện, khiến văn võ cả triều đều không kịp phản ứng, Cảnh Hồng Đế thậm chí còn thất thố từ hoàng toạ đứng bật dậy, có chút si cuồng mà nhìn về phía bầu trời.

Đế vương anh hùng, cầu quyền thế mỹ nhân, sau khi có được tất thảy mọi thứ, liền vọng tưởng vĩnh sinh (trường sinh bất lão). Cảnh Hồng Đế là một vị đế vương có đầy đủ tư cách, đối với loại dã tâm và dục vọng mà những đế vương thường có, hắn cũng có không ít.

Ngân quang dần dần hạ xuống, từ bên trong có một lão nhân mặc áo bào màu tro đi ra, lão nhân có dáng hạc phát đồng nhan (*), trên người không có đeo kiếm, cũng không có pháp bảo, nhưng vẫn có thể đây là một cao nhân xuất trần, khí thế bất phàm, khiến cho đế vương và các quần thần đều vô cùng tin tưởng, đây chính là tiên nhân.

(*) Hạc phát đồng nhan: thanh tao như hạc, dung nhan như tượng đồng đúc mà ra.

“Tiên trưởng hạ phàm xuống bỉ quốc, khiến cho bỉ quốc thật rực rỡ lấp lánh.” Cảnh Hồng Đế bước nhanh tiến lên phía trước, vẻ mặt như sắp phát điên vì mừng rỡ liền đến khi cách tiên nhân còn năm bước chân, Cảnh Hồng Đế liền dừng bước, hắn cảm thấy sự cảnh giác của mình rằng đây là một người đàn ông rất dụng tâm, mặc dù đối phương là “Tiên nhân” cũng không phải ngoại lệ. Hành xong đại lễ, Cảnh Hồng Đế nói: “Mời tiên nhân lên ghế trên.”

Tiên nhân giơ tay: “Không cần.”

Nghe được lời này của tiên nhân, thâm tâm mọi người đều có cảm giác kinh sợ, thái độ của tiên nhân đối với bệ hạ lãnh đạm như thế, chẳng lẽ trời xanh đối với vị bệ hạ đoạt ngôi soán quyền này có điều gì bất mãn? Nhưng chính là mấy thế hệ hoàng đế tiền triều đều vô năng, khiến bá tánh trăm họ lầm than, bọn họ nếu không phản, nào còn có con đường sống?

Tựa hồ như đoán được ý nghĩ của những người này, tiên nhân đưa tay vuốt vuốt chòm râu: “Hôm nay ta tới, là vì muốn tìm một người ở đây báo ân.”

Báo ân?

Mọi người nghe xong lời này, trong lòng có chút kích động, hận không thể làm đối tượng báo ân của tiên nhân chính là mình, ai chả không nghĩ muốn cùng tiên nhân có chút quan hệ dính dáng cơ chứ. Cũng may mọi người vẫn còn nhớ rõ thân phận của chính mình, không làm cho bản thân biểu hiện quá mức nồng nhiệt.

Cảnh Hồng Đế tuy có chút thất vọng, nhưng ít nhất tiên nhân không phải đối với việc hắn đoạt được giang sơn này mang lòng bất mãn, như vậy hắn cũng an tâm hơn rồi. Quay đầu nhìn thấy các triều thần phía sau, Trương đại nhân có mỹ danh là người thiện lương, Lý đại nhân cũng thường thường cứu tế bá tánh, còn có Vương đại nhân mới được điều nhiệm gọi hồi kinh gần đây, cũng che chở cho van dân, không ai biết trong số họ có phúc khí như vậy.

“Không biết tiên nhân muốn tìm người nào?” Cảnh Hồng Đế vô cùng rộng lượng, tiên nhân muốn cảm tạ thần tử của hắn, đối với hắn cũng có chỗ lợi.

“Một hài tử.” Tiên nhân cao thâm khó đoán cười, “Ta thiếu nàng một phần nhân quả.”

Hài tử?

Hài tử có thể xuất hiện ở chỗ này, chỉ có hoàng tử hoàng tôn. Cảnh Hồng Đế trong lòng càng thêm kiên định: “Không biết vị hậu nhân nào của trẫm thế nhưng lại cùng tiên trưởng có phần duyên phận?”

Bị mọi người cao lớn đừng che khuất, Không hầu ở phía sau chỉ biết nhón mũi chân, muốn nhìn xem dung mạo của tiên nhân, lại bị một vị hoàng tôn nữ kéo trở về sang một bên.

Vị hoàng tôn nữ này bất quá mới bảy tám tuổi, nói chuyện vô cùng thẳng thừng vô lễ: “Ngươi chỉ là một công chúa tiền triều mất nước, đừng có mưu toan có thể đi lên phía trước.” Hoàng gia gia của nàng là chi tử trời cao, người có ân với tiên nhân, tự nhiên cũng chỉ có thể là các hoàng tử hoàng tôn bọn họ mà thôi.

Cung nô bên người hoàng tôn nữ thấy thế, liền duỗi tay đem Không Hầu gắt gao ấn vào ghế ngồi, không cho nàng đứng lên. Hoàng đế tiền triều hoa mắt ù tai vô nắng, nữ nhi của hắn tự nhiên cũng là người thân mang tội nghiệt, không thể để tiên trưởng nhìn thấy tội nhân này mà cho thêm bực.

Không Hầu không cam lòng: “Ta đã cùng tiên nhân ước hẹn, bọn họ sẽ đến đón ta.”

Mấy vị hoàng tử hoàng tôn nghe thấy vậy liền thấp giọng cười nhạo nói: “Tiên trưởng làm sao có thể tới đón cái dư nghiệt tiền triều như ngươi, nhà họ Cơ các người đến giang sơn còn không giữ được, lại còn mưu toan có tiên duyên?”

Không Hầu trợn tròn đôi mắt, há mồm nói: “Các ngươi…!”

Cung nô vội duỗi tay che miệng nàng lại, không để nàng phát ra tiếng động gì. Các hoàng tử hoàng tôn cười hì hì xem bộ dáng chật vật của nàng, chờ đến khi cung nhân gọi bọn họ đi gặp tiên nhân, bọn họ liền sửa sang lại quần áo, nho nhã bước ra ngoài.

Nhìn bóng dáng bọn họ dần dần đi xa, Không Hầu muốn duỗi tay túm lại góc áo của bọn họ, nhưng mà bọn họ đi cũng cực nhanh, thực mau liền biến mất trong đám người. Trong tưởng tượng của Không Hầu, có lẽ tiên nhân liền sẽ đón vị hoàng tử hoàng nữ nào đó, căn bản không biết đã từng hứa hẹn với nàng.

Có cung nhân mềm lòng thấy Không Hầu bị cung nô ấn có mức quá đáng, nhịn không được nhỏ giọng nói: “Điện hạ, ngài được thả ra thì đừng có nháo, tránh để…”

Nếu để bệ hạ cùng Hoàng Hậu biết vị công chúa tiền triều này có mưu toan tiếp cận tiên trưởng, chỉ sợ sau khi tiên trưởng này rời đi, vị công chúa tiền triều này liền đến mạng cũng đều không giữ nổi.

Đôi mắt Không Hầu tròn xoe rớt xuống những giọt lệ, đây là lần đầu tiên sau khi bị hoàng đế đương triều phong làm Bình Ninh công chúa, nàng khóc. Nàng khóc đến vô thanh vô tức, nước mắt hạt to hạt nhỏ đều rơi xuống, làm ướt cả mu bàn tay của cung nô, chảy vào trong ống tay áo màu lam của cung nô làm ướt một mảng.

Năm đó trước khi mẫu hậu tự vẫn đã nói với nàng, nếu muốn tồn tại, phải luôn cười mà sống.

Nàng vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, chính là hôm nay nàng nhịn không được, nước mắt không nghe lời, một chút đều không có biện pháp dừng lại, nàng thật sự không có cách nào làm nó dừng lại.

Nhìn đám người ngăn trở trước mắt, Không Hầu không ngừng chớp mắt, muốn nước mắt nghe lời mà dừng lại, muốn tầm mắt trở nên rõ ràng hơn một ít, nhưng càng như thế nước mắt càng không nghe lời, càng thêm rơi xuống, tầm mắt cũng mơ hồ đến mức nàng không thấy rõ phía trước.

Bỗng nhiên, đám người đông đúc tựa hồ như đã bị cái gì đánh sâu vào, bắt đầu trái phải né ra, thậm chí còn khiến cho tầm mắt trước mắt nàng hiện ra một con đường. Không Hầu cực lực trợn to đôi mắt, nỗ lực ngẩng đầu nhìn bóng người áo xám mơ hồ trước mắt.

Vong Thông cong lưng, từ trong tay cung nô ôm lấy Không Hầu, xoay người nhìn về phía mọi người: “Vị cô nương này, chính là vị ân nhân của ta.”

Cả đại sảnh đều ồ lên, văn võ bá quan như thế nào cũng chưa từng nghĩ đến, có duyên phận với tiên nhân, thế như chính là huyết mạch duy nhất của tiền triều còn lưu lại này.

“Tiên trưởng…” Cảnh Hồng Đế nhìn búi tóc tán loạn của Không Hầu, “Nàng chính là dưỡng nữ của trẫm, Bình Ninh công chúa.”

Vong Thông vỗ nhẹ lên lưng tiểu cô nương đang ngoan ngoãn ghé trên vai mình, từ Tu Di giới lấy ra một kiện áo choàng khoác lên người nàng, đối với Cảnh Hồng Đế nói: “Nàng cùng ta cũng thật là có duyên.”

Cảnh Hồng Đế không chút nghĩ ngợi nói: “Khuyển nữ cùng tiên trưởng có duyên, đó là phúc phận của khuyển nữ, không bằng để nàng ở bên cạnh tiên trưởng hầu hạ, để nàng giúp tiên trưởng phân ưu.”

Vong thông làm sao không thấy vị đế vương nhân gian này căn bản không để bụng tiểu cô nương này, chỉ là hắn là người tu đạo, không muốn có người cùng hắn liên luỵ này đó, liền nhàn nhạt gật đầu nói: “Ta xem nàng cùng bệ hạ cũng không có duyên phận cha con, ta muốn mang nàng đi tìm một phần phúc phận thích hợp hơn.”

Cảnh Hồng Đế có chút hơi xấu hổ, vị hoàng đế khai quốc đương triều như hắn, cùng với huyết mạch tiền triều thì có cái gì gọi là duyên phận cha con chứ, bất quá là muốn cùng tiên gia nhấc lên vài phần quan hệ mà thôi. Hiện tại lại bị tiên trưởng không chút lưu tình nào mà vạch trần, hắn tuy có chút nghiệt mặt, nhưng hắn có thể tranh giành thiên hạ này, không phải chính là dựa vào mặt dày không biết xấu hổ sao, cho nên lập tức liền sửa miệng nói: “Tiên trưởng nói phải.”

Mấy vị hoàng tử hoàng tôn vừa lúc nãy gây khó dễ cho Không Hầu giờ phút này đều tránh phía sau cung nhân, không dám để tiên nhân nhìn thấy bọn họ, càng không dám để Không Hầu nhìn đến bọn họ.

“Một khi đã như vậy, ta đây liền cáo từ.” Vong Thông nói xong câu đó, chân dẫm tường vân, đạp đất bay lên. Cảnh Hồng Đế nhìn thấy thủ đoạn của tiên nhân như thế, không chút nghĩ ngợi liền hành đại lễ lễ bái: “Cung tiễn tiên trưởng.”

(Moé, bệ hạ thật thức thời :))))) không hổ nhờ mặt dày mà tranh giành thiên hạ)

Không Hầu ghé vào trong lòng tiên nhân trộm nhìn xuống phía sau, vị đế vương cao cao tại thượng kia, giờ phút này lại cung kính hèn mọn, nhỏ bé đến không đáng nhắc tới.

“Không cần nhìn, lần này rời đi coi như là đã đoạn tuyệt trần duyên, chuyện của trần giới đã không còn quan hệ với con.” Vong Thông xoa mái tóc xù của Không Hầu, làm búi tóc vốn dĩ đang lộn xộn của nàng hoàn toàn buông thẳng ra.

Không Hầu đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Con ngày thường ăn rất nhiều.”

Vong Thông cười nói: “Chẳng lẽ con sợ ta không nuôi nổi con?”

“Con, con là sợ người ôm con mệt.”

Vong Thông cúi đầu nhìn tiểu cô nương hai mắt óng ánh nước: “Người tu đạo, sao có thể vô dụng như thế?”

Không Hầu trộm nhìn vị tiên nhân này, cảm thấy hắn tựa hồ có chút quen mắt, nhưng âm thầm suy nghĩ thật lâu, trong đầu cũng không có ký ức nào liên quan đến tiên nhân, chẳng lẽ là ở trong mộng gặp qua?

Kia khẳng định là tiên nhân nghe được tâm nguyện trước khi đi ngủ của nàng.

“Tiên trưởng, người là bởi vì nghe được tâm nguyện của con, cho nên cố ý tới đón con sao?”

Vong Thông cúi đầu nhìn hai mắt mở to của tiểu cô nương, nơi đó tràn ngập sự mong chờ hy vọng.

“Ừ.” Vong Thông nhẹ nhàng gật đầu.

Dường như là do đôi mắt của đứa nhỏ này quá xinh đẹp, một lão nhân sống đến mấy trăm năm như hắn thế nhưng luyến tiếc, không muốn làm nàng thất vọng.

Cũng may hắn không phải người xuất gia, có nói dối cũng không quan hệ gì, dù sao cũng là hảo ý.

Người tu đạo nói dối có thiện ý, sao lại tính là nói dối được chứ?

(Moá, tiên trưởng lại còn tự luyến :)))

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Chớ Phiền Ta Phi Thăng – Chương 2

  1. Ban đầu nghĩ truyện này thấy dài quá lại mang kiểu xưa xưa tiên tiên nên ngại đọc.

    Thấy cũng tuần trời định thôi chắc ko đọc.

    Xong một phút dại dột, đọc thử. Giờ lại cảm thấy uất ức vì mới có 2 chương !!!!

    :((((

Leave a Reply to nleebaongoc Cancel reply