Chương 4. Bao lì xì trừ tịch

Các đồ đệ thấp thỏm bất an đến gần Vong Thông, phát hiện hơi thở trên người sư phụ vô cùng không thích hợp, giống như càng thêm nội liễm*, khiến người ta…không cảm giác được sâu cạn.

*Nội liễm: sâu sắc, rộng dày, thâm hậu.

Không Hầu quay đầu lại nhìn thấy hai người thanh niên trẻ tuổi đang nhìn chằm chằm mình, nàng liền xem xiên thịt thỏ giấu sau lưng, cẩn thận nhìn bọn họ, im lặng không nói lời nào. Trên bầu trời có vài đốm sáng thi thoảng rơi xuống, không khí vào giờ phút này như ngưng kết.

Nhìn thấy tiểu nữ hài trong lòng sư phụ, Thành Dịch cùng Đàm phong há mồm trợn mắt nhìn, sư phụ đi Phàm Trần giới lịch tâm kiếp quay về, sao lại có mang theo một đứa bé nữa? Thành Dịch so với Đàm Phong lớn hơn vài tuổi, tâm tư càng thêm trầm ổn, tiến lên hành lễ nói: “Đồ nhi cung nghênh sư phụ trở về.”

“Hai đồ nhi ngoan của ta tới rồi.” Vong Thông nhìn thấy hai đồ đệ của mình, đem miếng xương gà trong tay ném xuống đất, đứng dậy chắp tay sau lưng, ở trên người sư huynh đệ bọn họ quét qua một cái, “Vi sư rời đi mấy năm nay, các con đều có đột phá, xem ra ngày thường cũng không chậm trễ tu luyện, thật tốt, thật tốt.”

Sư huynh đệ hai người nhìn miếng xương gà ở trên mặt đất: “Không dám quên lời dạy bảo của sư phụ.”

“Ân.” (Nghĩa là Ừ) Vong Thông vừa lòng gật đầu, muốn duỗi tay vuốt chòm râu trắng tuyết của mình mới nhớ ra trên tay còn dính đầy mỡ, lại thôi. Thành Dịch từ trong ngực móc ra một chiếc khăn tay đưa cho Vong Thông, Vong Thông nhận chiếc khăn xong cũng không động đậy gì, ngược lại mỉm cười nhìn về phía Đàm Phong.

Đàm Phong ở trong tay áo sờ sờ, cũng móc ra được một chiếc.

Là một người sư phụ hào phóng, Vong Thông không chút do dự đưa một chiếc cho Không Hầu, chờ sau khi nàng lâu sạch tay rồi mới nói: “Đây là hai vị sư huynh của con, đại sư huynh Thành Dịch, nhị sư huynh Đàm Phong.”

Không Hầu nghe vậy, liền đứng thẳng người, quy củ cấp hai người chào hỏi: “Không Hầu ra mắt hai vị sư huynh.” Nàng trộm đánh giá hai vị sư huynh, đại sư huynh Thành Dịch tướng mạo tuấn tiêu (tuấn tú + tiêu sái), thành thục ổn trọng, nhị sư huynh Đàm Phong làn da trắng nõn, cười rỗ lên rất thân thiện hoà khí.

“Đây là đồ đệ vi sư thu nhận ở Phàm Trần giới, gọi là Không Hầu, sau này trở về tìm ngày lành, làm đại điển bái sư, đem nàng thu vào môn hạ của chúng ta.”

Thành Dịch cùng Đàm Phong cảm thấy sư phụ ở Phàm Trần giới tuỳ tiện mang về một tiểu cô nương có chút kỳ quái, nhưng trước mặt tiểu hài tử, bọn họ cũng không hỏi nhiều, sợ tiểu cô nương lại suy nghĩ. Thành Dịch ngồi xổm xuống, tầm mắt cùng với Không Hầu ngang nhau: “Tiểu sư muội hảo.”

*Chữ Hảo: là một tiếng mang nghĩa tốt lành, chấp nhận, đồng ý nên có thể thay cho lời chào, lời chúc hoặc dùng để trả lời các câu hỏi. Yao thương sẽ giữ nguyên chữ này để thể hiện được sát nghĩa của nó vì chữ này thật sự rất hay.

“Sư huynh hảo.” Không Hầu buông góc tay áo của Vong Thông, cúi đầu híp mắt cười với Thành Dịch.

“Hôm nay không biết tiểu sư muội tới, ta cùng Đàm phong cũng không chuẩn bị lễ gặp mặt gì, mong tiểu sư muội đừng buồn.” Thành Dịch bất quá nhìn mới hơn hai mươi tuổi, nhưng thực tế đã hơn một trăm tuổi, đối với sinh vật nhỏ nhắn đáng yêu, thật tâm yêu thích.

“Không sao.” không Hầu nhéo nhéo túi tiền trống trơn bên hông. “Muội cũng không có chuẩn bị lễ gặp mặt.”

“Ta cùng đại sư huynh là người đã hơn trăm tuổi, sao còn có thể nhận lễ gặp mặt của tiểu hài tử muội chứ?” Đàm Phong khom lưng, giang rộng hai tay với Không Hầu, “Đêm nay náo nhiệt như vậy, đi, nhị sư huynh mang muội đi mua đồ chơi.”

Không Hầu không có động đậy, quay đầu nhìn Vong Thông.

“Đi đi.” Vong Thông cười gật đầu, lúc này Không Hầu mới đưa chân nhỏ bước tới trước mặt Đàm Phong, được Đàm Phong ôm lên.

Không Hầu che mặt: “Nhị suy huynh, muội đã mười tuổi rồi.” Từ khi nàng sáu tuổi, đã không có ai ôm nàng nữa. Sau khi Cơ gia giang sơn suy tàn, vị công chúa tiền triều để làm cảnh như nàng lại càng không thể quá mức kiều khí (thể hiện, xuất hiện). Trên bữa tiệc tối nay, bởi vì quá xúc động nên khi sư phụ ôm nàng rời đi, nàng còn chưa kịp phản ứng thấy gì. Bây giờ bình tĩnh lại, liền có chút thẹn thùng.

“Ừ, ta đã 160 tuổi rồi, so với muội lớn hơn một trăm năm mươi tuổi.” Đàm Phong thấy có người bán hàng rong mấy món điểm tâm mà các tiểu hài tử thường thích, định móc ra linh thạch muốn mua thì đã bị Không Hầu giữ chặt tay áo, ở bên tay hắn nhỏ giọng nói: “Nhị sư huynh, sư phụ nói, điểm tâm bên ngoài không sạch sẽ.”

“Không có việc gì, mua một ít về ăn chơi.” Đàm Phong đưa cho người bán hàng năm khối linh thạch, nhận lấy điểm tâm đưa tới trước mặt Không Hầu, “Mau, nếm thử xem.”

Sư phụ có thể thể mang tiểu sư muội đi ăn thịt thỏ nướng hai mươi ngọc tệ một con, nơi nào sẽ cảm thấy điểm tâm ba linh thạch một hộp không sạch sẽ chứ, rõ ràng chính là trong túi không có tiền, còn muốn gạt trẻ con.

Không Hầu ôm hai hộp điểm tâm, cười tủm tỉm nhìn Đàm Phong, sư phụ là người tốt, sư huynh cũng là người tốt.

Tu Chân giới, thật sự là quá tốt.

Đứng ở nơi xa, Vong Thông thấy đồ đệ mang Không Hầu đi mua hộp điểm tâm vừa rồi hắn không mua được, bất giác đưa tay sờ sờ mũi.

“Sư phụ đi Phàm Trần giới mấy năm, con cùng Đàm Phong đều thập phần lo lắng, không biết…” Thành Dịch có chút không dám hỏi, sư phụ dừng bước tại Kim Đan cảnh đã hơn bốn trăm năm, nếu năm nay không thể đột phá, sư phụ liền chỉ còn lại chưa đến mười năm thọ nguyên.

Trước khi kết thành Kim Đan cảnh, sư phụ là thiên tài tu đạo 500 năm khó có được, ai cũng không thể nghĩ tới, hắn cuối cùng sẽ vướng phải tâm cảnh. Nghe nói trước khi bước lên con đường tu đạo, một nhà của sư phụ đều làm đường hoạ, thậm chí còn được quan nhất phẩm khen thưởng. Lúc sư phụ trẻ người non dạ từng có một lý tưởng rộng lớn, đó chính là đường hoạ mà hắn làm ra, có thể khiến người hoàng gia yêu thích.

Ai sẽ nghĩ đến, một tu sĩ sống đến hơn chín trăm tuổi, tâm kiếp lại là làm ra đường hoạ khiến hoàng thất khen ngợi cơ chứ? Trong hoàng thất muốn thứ gì tốt mà không có chứ, ai sẽ để ý một cái lão nhân làm đường hoạ?

Gần trăm năm qua, Vong Thông từng làm đường hoạ cho không ít người, cũng nhận được nhiều lời tán tưởng, bao gồm cả hoàng thất. Nhưng hắn vẫn như cũ, không vượt qua được tâm kiếp, bởi vì những người khen ngợi hắn đều không phải vì thích đường hoạ của hắn mà chỉ là vì coi trọng thân phận và tu vi của hắn.

Không có bất kì người hoàng thất nào thuần tuý tán thưởng đường hoạ của hắn.

Nếu có thể quay lại thời gian, Vong Thông thật sự muốn gõ cho chính mình năm đó một phát, sao lại có thể không có tiền đồ lại còn không có chí hướng như thế cơ chứ, như thế nào mà lại mong muốn làm ra đường hoạ được hoàng tộc khích lệ, đó là loại đầu óc gì???

Nhưng mà những lý tưởng khi còn nhỏ đó mới là giấc mơ thuần tuý nhất của cả đời này. Có rất nhiều người tu đạo đều cảm thấy những ý tưởng khi còn nhỏ của mình thật ấu trĩ và buồn cười, nhưng nếu không bước qua được cửa ải này, liền không có cách nào đi tiếp được.

Giống như Vong Thông, còn nhớ rõ được lý tưởng của bản thân hồi nhỏ còn tốt, có những tu sĩ đã sớm quên mất sơ tâm*, vì kiếp nạn này mà lăn lộn đến chết, cũng không nhớ được rốt cuộc thì khi còn nhỏ mình đã có chí nguyện to lớn gì. Điều này cũng khiến cho rất nhiều thế gia tu chân, luôn chú ý dạy bảo hài tử nhà mình từ sớm, không thể tuỳ tiện hứa nguyện, nói không chừng sau này lại hối hận không thôi.

Ngự Thú Môn đã từng có vị trưởng lão, khi còn nhỏ đã lập ước nguyện “Cưới được thiên hạ đệ nhất mỹ nhân”, cuối cùng thọ nguyên đã hết, đừng nói đến thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, căn bản đến một người phụ nữ cũng không coi trọng hắn, quả thực khiến người nghe mà thương tâm, người thấy mà rơi lệ, đã chết còn muốn trở thành ví dụ phản diện trong giáo dục của các môn phái, trừ phi có nhân vật nào hoang đường hơn xuất hiện, bằng không mấy ngàn năm sau, đệ nhất sỉ nhục này đều là của hắn.

So với vị trưởng lão Ngự Thú Môn, cái lý tưởng “vĩ đại” này vong thông quả thực cũng tính là quá hoang đường.

Nghe thấy đại đồ đệ hỏi về vấn đề có chút xấu hổ này, Vong Thông thẳng lưng: “Vi sư năm đó chính là một trong mười thiên tài tu hành của Tu Chân giới, tâm kiếp nho nhỏ này sao có thể làm khó vi sư? Vi sư không chỉ phá giải được tâm kiếp, tu vi cũng đại tăng. Đột phá Nguyên Anh cảnh, đánh thẳng vào Xuất Khiếu cảnh.”

“Thật sao?!” Thành Dịch đại hỉ.

“Tất nhiên, vi sư không khoác lác.” Vong Thông ưỡn ngực thẳng lưng hất cằm lên.

“Chúc mừng sư phụ.” Thành Dịch vui mừng khôn xiết. “Sắc trời không còn sớm, không bằng chúng ta đi về nghỉ ngơi trước, ngày mai lại đi nội môn báo danh:”

“Gấp cái gì, chờ đến ngày mai vi sư vẻ vang trở về, khiến những kẻ xem thường thầy trò chúng ta mở to mắt mà xem.” Vong Thông phất tay chỉnh lại quần áo, “Ông nội vẫn là ông nội, thiên tài chính là thiên tài.”

Thành Dịch biết sư phụ nhà mình có tính cách sĩ diện, tất nhiên cũng hùa theo ông: “Sư phụ nói phải.”

“Thành Dịch.” Vong Thông xoa tay, “Vi sư mấy năm nay vẫn luôn ở Phàm Trần giới, không hiểu biết về những thứ phục sức hiện nay đang lưu hành, con đêm nay chịu khó, thay vi sư chuẩn bị một chút đi.”

“Vâng.” Thành Dịch quay đầu nhìn về phía bên cạnh, Không Hầu đang cùng Đàm Phong ngồi xổm bên đường, dùng chiếc lưới nhỏ vớt cá phát sáng, “Hoàng tộc giúp sư phụ lịch kiếp thành công chính là vị tiểu sư muội này?”

Sư phụ từ Phàm Trần giới mang về một tiểu sư muội, tuy không biết tư chất như thế nào nhưng trên người lại có long khí hoàng thất ẩn hiện bao quanh. Chỉ là cỗ long khí này rất mỏng manh, nếu tu vi không đến Tâm Động cảnh thì sẽ không phát hiện ra.

Vong Thông theo ánh mắt Thành Dịch nhìn qua, gật đầu.

Trên thực tế, chính bản thân hắn đều cảm thấy tâm kiếp lần này sẽ không vượt qua được. Hắn che dấu thân phận, phong ấn năng lực, chỉ đóng vai một hoạ sĩ đường hoạ ven đường, căn bản đến khách quý tộc còn không có chứ đừng nói là gặp người trong hoàng tộc tán thưởng hắn.

Hắn ở Phàm Trần giới ròng rã tám năm, mặc kệ trời mưa gió bão tuyết đều bày sạp để tìm kiếm một cơ duyên. Liền ở lúc hắn sắp tuyệt vọng, Không Hầu xuất hiện, tác thành cho hắn.

Không Hầu phá hỏng năm chiếc lưới nhưng vẫn chưa bắt được con cá nào, trên khuôn mặt bầu bĩnh trẻ thơ tức giận đến đỏ ửng, vì sao ở Tu Chân giới, đồ vật cũng yếu ớt như vậy, nàng đến một con cá cũng chưa vớt được.

“Tiểu cô nương, nếu không lại đưa thêm một viên linh thạch thử lại xem? Người bán hàng cười tủm tỉm nói: “Loại cá này buổi tối có thể phát ra ánh sáng, đặt bên trong cốc lưu ly, vô cùng đẹp mắt.”

“Không thử.” Không Hầu lắc đầu, đứng dậy nói với Đàm Phong đang ngồi xổm, “Nhị sư huynh, chúng ta đi tìm sư phụ.”

“Sao lại không thử nữa?” Đàm Phong biết rất nhiều tiểu cô nương đều thích loại đèn lồng cá phát sáng lấp lánh này, tiểu sư muội vừa rồi rõ ràng cũng rất thích, sao bây giờ lại nói không thử nữa?

“Bởi vì làm người thì phải biết một vừa hai phải, lòng tham nhiều thì càng thêm nhiều tổn thất.” Không Hầu ôm hộp điểm tâm, có thể có được hộp điểm tâm xinh đẹp như vậy, nàng đã rất thoả mãn rồi.

Đàm Phong nghe được lời này, tâm tình có chút phức tạp, một tiểu hài tử như vậy, sao có thể có “biết điều” đến mức này?

Hắn cầm lấy hộp điểm tâm trong tay Không Hầu, ném cho người bán hàng hai khối linh thạch: “Mới dùng có năm cái lưới thì tính gì là lòng tham. Tiền sư huynh đã đưa rồi, nếu muội không thử thì sẽ lãng phí đó.”

Không Hầu nhìn chằm chằm mười chiếc túi lưới trong tay Đàm Phong, nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: “Lãng phí thì không tốt, đúng không ạ?”

“Đúng vậy.” Đàm Phong cố nén cười gật đầu.

“Muội không thể là một đứa trẻ lãng phí.” Không Hầy nhận lấy túi lưới, “Nhị sư huynh, nếu muội bắt được cá, sẽ tặng cho huynh.”

Đàm Phong nhìn bé gái nhỏ nhắn ngồi xổm bên bồn cá, thấy nàng chép miệng, ánh mắt chuyên tâm quan sát đàn cá bơi qua bơi lại, sau khi phá thủng một chiếc túi lưỡi, tuy rằng ảo não những lại không phát giận, ngược lại càng nghiêm túc quan sát hơn.

Sau khi phá hỏng bảy chiếc lưới, cuối cùng Không Hầu cũng vớt được một con cá.

“Nhị sư huynh!” Không Hầu cười híp cả mắt như một vầng trăng khuyết, nàng đem cá trong tay cẩn thận bỏ vào ấm sành, nhét vào trong tay Đàm Phong, “Tặng cho huynh.”

“Cảm ơn.” Đàm Phong ôm ấm sành, vui tươi hớn hở đa tạ, giống như Không Hầu đã tặng hắn một lễ vật vô cùng quý giá.

Chờ đến khi sư huynh sư muội hai người bọn họ ôm ấm sành trở về, trên vẫn còn hớn hở, cười giống như hai đứa ngốc.

Thành Dịch nhìn hai người, lại nhìn nhìn sư phụ đang ra vẻ cao thâm bên cạnh, lau trán một phen: “Về thôi.”

“Đại sư huynh, chúng ta ở sâu trong núi cao ẩn sau những tầng mây trắng sao?” Không Hầu nhớ rõ, trong thoại bản các tu sĩ đều ở loại địa phương này.

Thành Dịch ngẩn người, theo sau cười nói: “Không, chúng ta đi khách điếm trước.”

Không Hầu bừng tỉnh, hoá ra Tu Chân giới cũng có khách điếm.

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên trên trời có tiếng nhạc vang lên, nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên không trung một cung điện lưu ly đang bay qua, vô số tiên tử y phục rực rỡ vây quanh bốn phía đang nhảy múa, từ tiên cung rơi xuống vô số túi gấm màu đỏ.

Không Hầu nhịn không được bèn duỗi tay, có hai túi gấm liền rơi vào lòng bàn tay nàng.

“Đây là cái gì?” Không Hầu vuốt túi gấm mềm mại, có chút tò mò. Nhưng Vong Thông lúc này còn đang bận xoè tay đón túi gấm, không kịp lời nàng.

“Đây là bao lì xì trừ tịch mà các thế gia ở Tu Chân giới phân phát, rất náo nhiệt.” Thành Dịch lại thấy có hai túi gấm tự động rơi xuống tay Không Hầu, nói “ Xem ra tiểu sư muội năm sau phúc vận nhất định rất tốt.”

Không Hầu lúc này mới phát hiện, những túi gấm này đều tự động bay tới tay người nào, nếu người khác có ác ý tranh đoạt, túi gấm liền sẽ biến thành hòn đá.

Tu Chân giới thần kỳ, đến túi gấm còn có khí tiết như vậy, nói không cho thì liền không cho, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành.

Rất mau trong lòng Không Hầu liền chồng chất bảy tám túi gấm, vòng tay nhỏ nhắn liền ôm không xuể. Nàng ngẩng đầu nhìn tiên cung lưu ly trên bầu trời, loáng thoáng nhìn thấy trên cổng cung điện có bảng hiệu, viết ba chữ “Ngự Tiêu Môn”.

Môn phái này thật khẳng khái hào phóng, nàng rất thích.

Vừa có ý nghĩ như vậy, lại thêm một chiếc túi gấm lại rơi vào trong lòng nàng.

Tác giả có lời muốn nói:

Ngự Tiêu Môn – Alibaba của Tu Chân giới.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Chớ Phiền Ta Phi Thăng – Chương 4

Leave a Reply