Chương 436. Hai cô con dâu của Cố gia

Du Mẫn Mẫn vừa xuống xe thì lập tức chạy đến tìm Lâm Triệt, nói: “Chị còn đang nghĩ không biết chừng nào em mới đến, đây là lần đầu chị đến đây nên đang lo sẽ đi lạc.”

Lâm Triệt khó hiểu hỏi: “Sao lại vậy? Cứ để anh cả dẫn chị đi là được rồi.”

“Trông cậy vào anh ta thì thôi chị tự xử còn hay hơn.” Du Mẫn Mẫn bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp theo cô nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch bước xuống thì vội đứng qua một bên, chủ động chào hỏi: “Cố tổng.”

Cố Tĩnh Trạch nhìn thấy Du Mẫn Mẫn, đạm nhiên nói: “Ở nhà có thể gọi tên của tôi là được.”

Du Mẫn Mẫn vẫn chưa định hình được, sao cô có thể tập thói quen mới đó khi đây chính là Cố Tĩnh Trạch, điên rồi hay sao mà cô dám gọi thẳng tên Cố Tĩnh Trạch? Cô vẫn cảm giác mình sẽ bị vệ sĩ của Cố Tĩnh Trạch lôi ra ngoài hành hung nếu dám làm như thế…

Lâm Triệt cười nói: “Được rồi, chúng ta vào thôi, nơi này thật sự cũng khá lớn, không biết hôm nay có những ai đến nữa.”

Du Mẫn Mẫn lo lắng hỏi: “Sẽ có rất nhiều người đến sao?”

“Cố Tĩnh Trạch nói là tiệc gia đình, hẳn là không có người ngoài nhưng ai biết chắc được chứ.” Lâm Triệt vừa nói vừa đi theo mọi người vào trong, theo bên cạnh cô và Du Mẫn Mẫn đều là vệ sĩ của Cố Tĩnh Trạch và vệ sĩ của tổng thống.

Cố Tĩnh Minh vì bận rộn việc quốc sự nên sẽ đến sau, Du Mẫn Mẫn và Lâm Triệt đến trước chào hỏi Mộ Vãn Tình.

Mộ Vãn Tình vừa nhìn thấy Lâm Triệt thì liền cười nói: “Đúng rồi, mẹ có xem đoạn phim quay con kể chuyện hài trên mạng đó!”

Lâm Triệt vô ngữ cười cười: “Mẹ, đó chỉ là con đùa chút thôi, mẹ còn xem, thật mất mặt mà…”

“Sao lại nói vậy chứ, mẹ thấy rất thú vị hài hước, không ngờ Tiểu Triệt còn biết kể chuyện hài nha!”

Lâm Triệt xấu hổ không biết nói gì, cô không nghĩ một màn trình diễn bất đắc dĩ của mình lại được mọi người chú ý và nhắc mãi như vậy.

Mộ Vãn Tình mỉm cười nhìn Du Mẫn Mẫn, bà và cô tiếp xúc chưa lâu nên không thể thân mật như với Lâm Triệt. Nhưng Cố Tĩnh Minh đã lựa chọn kết hôn nên bà vẫn rất hoà nhã và vui mừng khi có con dâu đến nhà.

Mộ Vãn Tình vui vẻ nói: “Hai đứa mau vào nhà đi, thằng Tĩnh Minh cũng thật là, người gì quá lạnh lùng ham công tiếc việc, chắc là khiến Mẫn Mẫn rất buồn rồi.”

Cả ba người cùng nhau đi vào hậu viện bên trong, nơi này đã được thiết kế thành một khoảng sân cho tiệc trà nhỏ. Lâm Triệt và Du Mẫn Mẫn vừa ngồi xuống thì Lục Sơ Hạ cũng vừa đến, cô ta tiến đến chào hỏi Mộ Vãn Tình, bất quá thái độ của bà đối với Lục Sơ Hạ rất bình thường qua loa.

Con người vốn dĩ thường ích kỷ như thế, khi trong nhà vắng vẻ chưa có con dâu thì Mộ Vãn Tình rất niềm nở, chỉ cần ai đến nhà đều vô cùng thích thú, giờ bà đã có hai cô con dâu thì dĩ nhiên toàn bộ sự tập trung chú ý đều dành cho con dâu, chẳng còn để tâm nhiều đến người khác.

Mộ Vãn Tình cười nói xã giao với Lục Sơ Hạ: “Vào thôi, con cứ xem thử hôm nay có món gì ngon thì nếm nhé, sợ là hôm nay dì không thể tiếp chuyện con rồi, con cứ ngồi chơi, lát nữa Tĩnh Nghiên tới thì con bé sẽ ngồi với con.”

Lục Sơ Hạ định tặng lễ vật chúc mừng, chưa kịp nói thêm gì thì Mộ Vãn Tình đã quay lưng bỏ đi, cô ta còn đang tức tối thì nghe người ở phía sau bàn tán.

“Cố phu nhân hôm nay trông bận rộn thật.”

“Đúng vậy, cả hai cô con dâu của Cố phu nhân đều tới mà.”

“Nhìn chỗ ngồi bên kia thật là sang trọng.”

“Chỗ đó là nơi chuẩn bị cho gia chủ, hai người ngồi ở đó có một người là Cố nhị thiếu phu nhân, vợ của Cố Tĩnh Trạch, người còn lại là Cố đại thiếu phu nhân, tổng thống phu nhân, chúng ta so được sao?”

Lục Sơ Hạ liếc mắt nhìn qua, lập tức thấy Lâm Triệt và Du Mẫn Mẫn ngồi đó, cô ta hít một hơi thật sâu rồi đi thẳng đến, nhưng tức khắc đã có vài nữ vệ sĩ bước tới ngăn cản.

Những nữ vệ sĩ đó là Cố Tĩnh Minh sắp xếp ở bên cạnh Du Mẫn Mẫn, thân là tổng thống phu nhân thì việc tham dự những bữa tiệc đều phải có người đi theo bên cạnh, mà nếu để các nam vệ sĩ đi theo cũng không tiện.

“Các người không biết tôi là ai hay sao mà dám chặn đường?” Lục Sơ Hạ cao giọng nói.

Các vệ sĩ vẫn đứng yên không nhúc nhích.

“Các người…!” Lục Sơ Hạ tức tối gằn giọng.

Lúc này, Lục Bắc Thần đã tới, nhìn thấy một màn này thì liền nói: “Được rồi, Sơ Hạ, em không cần cứ mỗi lần xuất hiện thì mỗi lần đều kiếm chuyện.”

“Là bọn họ không cho em qua!” Lục Sơ Hạ gắt lên.

Lục Bắc Thần yên lặng nhìn nhìn bên trong, nói: “Em ở đây là được rồi.”

Lâm Triệt nhìn thấy Lục Sơ Hạ làm loạn, tuyệt đối cô sẽ không để ý, nhưng nếu Lục Bắc Thần đã tới thì khác, dù sao Lục Bắc Thần và cô đều không có thù oán hiềm khích gì, hơn nữa Lục Bắc Thần còn là con rể của Cố gia, cô không thể không nể mặt.

Nghĩ vậy, Lâm Triệt liền đứng dậy, bước đến nói các nữ vệ sĩ: “Đây là Lục tiểu thư, mọi người không cần ngăn cô ấy.”

Các nữ vệ sĩ thấy Lâm Triệt nói vậy mới nhường đường. Trước đây khi ở phủ tổng thống họ đã vô tình ngăn cản cô một lần, sau đó đã bị khiển trách thậm tệ, họ mới hiểu Lâm Triệt là Cố gia thiếu phu nhân, địa vị không giống người bình thường, vậy nên bây giờ vô cùng cung kính.

Tuy không còn ngăn cản, nhưng Lục Sơ Hạ vẫn tức giận, những người này không phải vệ sĩ trong phủ tổng thống sao, nhưng lại nghe lời Lâm Triệt, rốt cuộc là ý gì?

Lục Sơ Hạ hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Lục Bắc Thần nhìn Lâm Triệt, anh không nghĩ đối phương thật ra lại là một người hiền hoà như vậy, trước đây anh và Lâm Triệt không tiếp xúc nhiều lắm, lần này mới bắt đầu có thiện cảm.

Anh không phải người không biết lý lẽ, anh nhìn nhìn về hướng của Lục Sơ Hạ rồi nói lời xin lỗi Lâm Triệt: “Là con bé có thói quen quá xấu, chị dâu không cần để ý, có việc cứ gọi tôi, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể đến.”

Lâm Triệt vội nói: “Không sao, anh có việc cứ đi, ở đây có rất đông người, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”

Lục Bắc Thần hơi chần chừ một chút, nếu là người khác thì có lẽ sẽ không có gì, nhưng đối tượng bây giờ lại là đứa em gái anh hiểu quá rõ, ai biết được sẽ làm ra chuyện gì. Bất quá, anh yên lặng nhìn thật sâu về hướng của Lục Sơ Hạ, sau đó cười cười xã giao rồi rời đi trước.

Lục Sơ Hạ nhìn nhìn Du Mẫn Mẫn, bỗng nhiên nhớ lại trước đây cô ta còn lớn tiếng mắng Du Mẫn Mẫn, hiện giờ đối phương lại trở thành tổng thống phu nhân. Cô ta liền trừng mắt nhìn về hướng Lâm Triệt, nhất thời trong lòng bội phục mưu kế quá hiểm sâu của Lâm Triệt, từng người bên cạnh Lâm Triệt đều lọt vào Cố gia.

Cũng vì Lâm Triệt mà Lục Sơ Hạ cô ta đã bị Cố Tĩnh Trạch coi thường, cũng vì Lâm Triệt mà mọi bí mật của Lục Sơ Hạ đã bị Cố Tĩnh Trạch tra ra khiến cô ta cảm thấy quá đỗi nan kham.

Tóm lại, tất cả đều tại Lâm Triệt!

Lục Sơ Hạ cất tiếng chế giễu: “Đúng là không tệ nha, Lâm Triệt, bây giờ chó mèo gì bên cạnh cô cũng trở thành người của Cố gia, địa vị của cô ở Cố gia hẳn là vững chắc nhỉ?”

Nét mặt Lâm Triệt khẽ biến sắc: “Tôi vì nể mặt anh trai cô mới để cô vào đây, cô có thể ăn nói sạch sẽ một chút không?”

“Lục Sơ Hạ tôi đi đâu là quyền của tôi, cần gì người khác phải nể mặt ai?” Lục Sơ Hạ hừ một tiếng: “Huống hồ, tôi nói sai chỗ nào? Kia không phải chó mèo chứ là gì?”

“Đó là tổng thống phu nhân, cô thân là Cố gia đại tiểu thư chẳng lẽ một chút lễ phép cũng không có?”

“Đối với những người hạ đẳng thì tôi cần gì lễ phép!” Lục Sơ Hạ không khách khí đáp trả lại.

Lúc này Du Mẫn Mẫn bước tới, nghe lời sỉ nhục của Lục Sơ Hạ thì sắc mặt cô cũng âm trầm, nhưng nhìn thấy Lâm Triệt không kiềm chế được định xông đến thì cô vội vàng kéo tay: “Lâm Triệt, bình tĩnh đi em!”

Lục Sơ Hạ thấy Lâm Triệt định xông tới thì càng khiêu khích: “Được, cô muốn đánh tôi sao? Tới thử xem, tôi xem cô dám đánh tôi thế nào? Cô chỉ cần động đến một cọng tóc của tôi thì cô hãy cầu nguyện cho Cố Tĩnh Trạch có thể che chở cho cô đi, bằng không, sớm muộn cũng có ngày Lục gia của tôi sẽ lột da của cô ra!”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

3 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 436

    1. Copy từ sai dùm mình để mình copy paste kiếm cho nhanh nhé, mình ko có thời gian để đọc lại cả chương mà so từng từ đâu.

Leave a Reply