Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 437

Chương 437. Đánh cuộc đệ nhất danh viện

Lâm Triệt tức giận đến mức không thể kiềm nén được: “Cô…! Mẫn Mẫn, chị đừng cản em, em nhất định xé miệng cô ta ra, với loại người này không thể nói chuyện lễ phép được!”

Lục Sơ Hạ nhìn thấy Lâm Triệt thật sự muốn xông tới thì liền động thủ trước, nhào đến xé rách cánh tay áo của Lâm Triệt. Du Mẫn Mẫn thấy đối phương động thủ thì vội vàng chụp lấy cánh tay Lục Sơ Hạ.

Cả ba người họ cứ vậy dây dưa qua lại, mọi người xung quanh đều hoảng hồn ngây người nhưng không ai dám tiến đến ngăn cản.

“Bên kia làm sao vậy?”

“Ôi không xong rồi! Đánh nhau rồi, tránh ra đi, một người là phu nhân của Cố Tĩnh Trạch, một người là tổng thống phu nhân, một người là Lục gia đại tiểu thư, chúng ta không thể đắc tội ai hết!”

“Không phải chứ? Sao họ lại đánh nhau?”

“Cô lo bao đồng nhiều vậy làm gì? Bọn họ đánh nhau thì cần gì đạo lý, người có quyền thế thích đánh là chẳng ai ngăn được.”

“Đúng đúng, tránh xa xa một chút, ai cũng là người quyền quý, tránh xa để khỏi vạ lây!”

Lục Sơ Hạ dĩ nhiên một người không đánh lại hai, hơn nữa các vệ sĩ đã tiến đến ngăn cản.

Lục Bắc Thần chưa đi xa lắm, nghe thấy ồn ào liền quay lại, Mộ Vãn Tình nghe có chuyện cũng vội vàng đến xem.

“Làm sao vậy? Ba người đang làm gì?”

“Lâm Triệt, Mẫn Mẫn, Sơ Hạ? Sao các con lại đánh nhau?”

Trong chốc lát thì cả ba đương sự đều bị kéo ra khỏi cuộc chiến khó hiểu.

Lục Sơ Hạ cúi đầu nhìn bộ váy bị xé hỏng của mình, cắn răng trừng mắt nói: “Lâm Triệt, cô dám…! Bộ váy này là phiên bản giới hạn, không thể mua được ở đâu hết, cô dám làm hỏng váy của tôi!?”

Lâm Triệt hừ một tiếng: “Là cô động thủ trước, đánh không lại còn trách tôi?”

Lục Sơ Hạ ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Vãn Tình tức khắc khóc lóc kể lể: “Dì, dì xem, hai người bọn họ ức hiếp một mình con, xé rách váy của con!”

Lúc này Mộ Vãn Tình mới từ từ phản ứng lại mọi chuyện, nhìn cả ba người mà hỏi: “Sơ Hạ, Tiểu Triệt, Mẫn Mẫn, các con bình tĩnh đã, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Lục Sơ Hạ không để Lâm Triệt có cơ hội nói đã chặn lời nói trước: “Là Lâm Triệt xông tới đánh con trước, mọi người đều thấy được!”

“Là cô nói năng lỗ mãng trước!” Lâm Triệt tức giận nói.

Lục Sơ Hạ khinh khỉnh đáp lại: “Tôi nói điều cô không thích nghe thì cô có quyền đánh tôi sao, cái này là lý lẽ gì?”

Mộ Vãn Tình đưa tay cản Lục Sơ Hạ lại, nói: “Được rồi Sơ Hạ, dì hiểu, Lâm Triệt làm vậy là không đúng rồi.”

“Đúng vậy, Lâm Triệt ức hiếp người quá đáng, cô ta phải xin lỗi con!” Lục Sơ Hạ vui vẻ nhìn Mộ Vãn Tình.

“Nhưng, Tiểu Triệt không phải đứa không biết lý lẽ, con bé là đứa hiểu chuyện, sẽ không vô duyên vô cớ động thủ.” Lời tiếp theo của Mộ Vãn Tình đã khiến sắc mặt Lục Sơ Hạ cứng đờ.

Lâm Triệt ngẩn người trong mấy giây, rồi bỗng cảm kích nhìn Mộ Vãn Tình.

Lục Sơ Hạ vẫn không cam tâm, nói: “Dì, không thể vì một câu nói mà lại có quyền đánh người được, dì đứng về phía cô ta như vậy là không công bằng. Giờ quần áo của con bị hư rồi, đây là chứng cứ!”

Mộ Vãn Tình điềm tĩnh nói: “Nếu con chủ động công kích thì Lâm Triệt đánh trả, đó là bình thường. Được rồi, Sơ Hạ, cả ba đứa con đều còn nhỏ, có cãi nhau ầm ĩ một chút thì dì cũng không trách, nhưng lần sau không được như vậy nữa.”

Lâm Triệt biết cho dù cô không phải cố ý gây sự mà chỉ là phản xạ do bị công kích, nhưng việc để xảy ra xô xát cãi nhau nơi này cũng là không đúng. Vừa rồi nhất thời kích động không để ý mọi việc, lúc này nhìn lại mới thấy tất cả đều đang bàn tán thì cô mới nhận ra bản thân thật không tốt.

“Mẹ, con xin lỗi, con sẽ không như vậy nữa.” Lâm Triệt áy náy lên tiếng.

Lục Sơ Hạ gắt lên: “Dì như vậy quá thiên vị Lâm Triệt!”

Mộ Vãn Tình nhìn Lục Sơ Hạ, nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng cường thế: “Lâm Triệt là con dâu của Cố gia, dì không đứng về phía con bé thì đứng về phía ai?”

Không lẽ lại đứng về phía một người ngoài sao?

Câu hỏi trào phúng này khiến Lục Sơ Hạ sửng sốt, cô ta nhìn Mộ Vãn Tình, Lâm Triệt và Du Mẫn Mẫn đứng bên cạnh nhau mới nhận ra bản thân mình yếu thế. Nơi này là đại trạch của Cố gia, cô không ta cũng không muốn đắc tội với mẹ của Cố Tĩnh Trạch, Cố gia phu nhân.

Nhưng, Lục Sơ Hạ vẫn không kiềm được sự tức giận, cô ta cúi đầu nhìn bộ váy của mình đã bị xé nát, trừng trừng mắt nhìn Lâm Triệt, cắn răng nói: “Lâm Triệt, nể mặt hôm nay là sinh nhật của dì, tôi sẽ không so đo với cô, nhưng cô phải xin lỗi tôi!”

Lâm Triệt hừ một tiếng: “Tại sao tôi phải xin lỗi, cô nên nói rõ ràng một chút, là cô gây sự trước.”

“Tại sao à? Lâm Triệt, nếu cô không chịu nói, được, tôi sẽ đánh cược với cô! Nếu thua, không những phải xin lỗi, mà sau này mỗi khi nhìn thấy đối phương đều phải nhường đường tránh đi!”

Mọi người xung quanh bắt đầu nhìn nhau, chưa ai hiểu Lục Sơ Hạ muốn làm gì.

Lục Sơ Hạ híp mắt nhìn Lâm Triệt, cao giọng nói: “Thế nào? Cô không dám khiêu chiến? Cũng đúng thôi, cô chỉ là đứa con gái bình dân tầm thường, cái gì cũng không biết, thấp kém, cô vốn dĩ không xứng với Cố Tĩnh Trạch, không dám khiêu chiến cũng là chuyện dễ hiểu. Vậy bây giờ chỉ cần cô thừa nhận cô không xứng với Cố Tĩnh Trạch thì tôi sẽ không truy cứu nữa.”

Ánh mắt Lâm Triệt loé lên, cô biết rõ Lục Sơ Hạ đang cố tình khiêu khích, dù bình thường cô rất nhút nhát nhưng lúc này vẫn bị đối phương kích tướng.

Từ trong đáy lòng, cô luôn cảm thấy cô thật may mắn mới có thể gặp được Cố Tĩnh Trạch, từ lúc ở bên anh cho đến giờ, cô chưa làm được gì cho anh, ngược lại còn luôn liên luỵ và làm phiền anh. Người ta vẫn thường nói, nếu hai người có thể ở bên nhau vui vẻ hạnh phúc thì không cần thiết phải so đo để ý nhiều, không phải cuộc thi hơn thua để so xem ai mới là người vì đối phương nhiều hơn. Nhưng, Lâm Triệt vẫn luôn hy vọng, cô có thể chứng tỏ bản thân để xứng đáng ở bên cạnh Cố Tĩnh Trạch.

Lâm Triệt nói: “Cô muốn gì cứ nói trước, cô muốn làm gì?”

“Tháng sau sẽ có danh viện yến hội, các gia tộc đứng đầu C quốc đều tham gia, Cố gia tất nhiên cũng tham gia, kết quả sẽ bình chọn đệ nhất danh viện, cô dám tham gia không? Nếu cô dám, và hơn nữa nếu có thể thắng được tôi, vậy thì tôi sẽ lập tức xin lỗi cô, hơn nữa sau này khi thấy cô ở đâu thì tôi sẽ tránh đi, không đến gần cô.”

Đệ nhất danh viện?

Cố Tĩnh Trạch chưa từng nói về sự kiện này, yến hội gì gì đó, cô hoàn toàn không biết.

“Nếu cô không dám tham gia, vậy thì nhận thua từ bây giờ đi, nói cô không xứng với Cố Tĩnh Trạch và xin lỗi tôi. Vậy thì tôi cũng sẽ tránh xa cô, nhưng tôi tránh xa là bởi vì cô không xứng đáng là đối thủ của Lục Sơ Hạ này!” Lục Sơ Hạ cao ngạo ngẩng đầu nhìn Lâm Triệt, ánh mắt tràn đầy tự tin kiêu hãnh.

Lâm Triệt nhàn nhạt nhìn Lục Sơ Hạ.

Mộ Vãn Tình và Du Mẫn Mẫn ở bên cạnh thì lo lắng nhìn họ.

Edited by Quỳnh
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply